Thi thể không đầu ngã nhào xuống, tiên máu nhuộm đỏ mặt đất của cổ điện, đầu lâu lăn lông lốc rất xa, trên mặt vẫn còn vẻ sợ hãi, miệng há rộng như muốn nói thứ gì đó.
"Để ta giúp ngươi gắn lại đầu lâu lên người, xem thử ngươi còn có thể sống được không"? Thạch Hạo kinh ngạc.
d*c v*ng muốn sống của Trác Vân rất mạnh, dùng sức má rộng miệng, con mắt chớp nháy không thôi, vẫn chưa có mất đi sức sống, mà thần hồn nơi mi tâm lóe lên như muốn bỏ chạy.
Một tiếng nhỏ vang lên, một luồng kiếm khí vút tới, trong vẻ sợ hãi không cam của Trác Vân, mi tâm của hắn bị pháp kiếm màu vàng xuyên thủng, mất mạng thật sự.
Thạch Hạo rất bình tĩnh, đối phương lần lượt trêu chọc nó, đồng thời mang sát ý vô cùng mãnh liệt khiến nó ngứa mắt từ lâu.
"Ngươi đừng tới đây!" Ba người khác hét lớn rồi xoay người bỏ chạy, vẻ mặt tràn ngập vẻ sợ hãi.
Mạnh mẽ như bọn họ vậy mà giờ lại vô cùng nhỏ yếu, mất đi sức chiến đấu đỉnh cao, không còn loại tự tin cao cao tại thượng nữa.
"Dừng tay!" Triệu Khải hét lên, trong lòng cảm thấy bất an, trước đây không lâu hắn cũng từng nhắm vào Thạch Hạo.
Cũng trong lúc đó, đám Thủy Nguyệt, Tuyên Minh, Bích Cổ cũng lấy ra bí bảo đánh về phía trước nhằm khuyên can, trong lòng bọn họ vô cùng chấn động, Trác Vân có thực lực không yếu, thế nhưng lại bỏ mạng ở dưới hạ giới này.
"Đạo hữu, chúng ta cùng nhau vượt biển, xông vào trong cung điện Hỗn độn này, dù không hòa thuận thế nhưng cũng đừng nên nội chiến như vậy, tất cả chúng ta đều có chung một kẻ thù." Bích Cổ nói.
Những người này không cách nào bình tĩnh được nữa, nội tâm vô cùng phức tạp, có người muốn lôi kéo Thạch Hạo, cũng có người lại kiêng kỵ với nó, cũng có một số mang theo sát ý rất lớn.
"Thạch huynh, hay là tha cho bọn họ đi, những tên Tôn giả kia chẳng mấy chốc sẽ tới đây, nếu làm như thế thì thực lực của chúng ta sẽ yếu đi." Thủy Nguyệt lên tiếng, thân thể hiện lên ánh bạc, vô cùng thánh khiết.
Thạch Hạo cũng không nôn nóng động thủ gì cả, nó quan sát ba người còn lại, nó muốn biết rõ thời gian ảnh hưởng của sức mạnh Luân hồi này là trong bao lâu.
"A..." Một người kêu to, thân thể phát sáng, sau đó từ từ 'trưởng thành'. Hắn có tu vi cao nhất trong ba người, sau đó từ từ khôi phục lại.
Rồi, thân thể của hai người khác cũng run lên, thần hồn ngưng tụ, cứ như là một cơn ác mộng, từ trong trạng thái kỳ lại được thoát ra ngoài.
"Thời gian cũng không phải là lâu." Thạch Hạo suy nghĩ, sờ sờ căm, cần thận suy đoán và đánh giá.
"Ngươi... đúng là ma quỷ!" Một người trong số đó hoảng hồn khiếp sợ rồi trốn vào trong nhóm người, sắc mặt trắng bệch.
Hai người khác sắc mặt cũng rất khó coi, đúng là mất mặt, bốn người tiến lên thế nhưng một người chết đi, ba người còn lại hoảng sợ tới mất đi nửa hồn phách.
"Ta mà là ma quỷ thì sẽ bỏ qua cho các ngươi à?" Thạch Hạo nói, sau khi phân tích cẩn thận thì lại hiểu hơn về uy năng của Chí tôn cốt.
Người đó sắc mặt tái mép, vô cùng tức giận thế nhưng lại vô cùng sợ hãi.
"Thạch huynh, nên dừng lại ở đây thì tốt hơn, đại địch sắp tới, chúng ta cùng nhau chống lại đám kia." Thiếu nữ tên Oánh Oánh mở miệng nói.