Ngọc đỉnh trắng noãn chỉ to bằng nắm tay, bên trong có ba giọt hoàng kim dịch đang lăn tròn, lượn lờ ánh sáng rực rỡ, sương mù màu vàng tràn ngập bốc lên trên, mùi thơm nức mũi.
Khi vừa chụp vào trong tay, Thạch Hạo đưa lên mũi, lập tức có ảo giác như là vũ hóa phi thăng, thân thể kỳ ảo nhẹ nhàng.
"Bụp" một tiếng, nó đậy nắp lại rồi cất nhanh đi, thứ hương thơm có thể khiến cho Tôn giả đánh giết lẫn nhau này không thể cho bay hương được.
"Ngươi dám!" Có một tiếng quát to truyền tới, cùng lúc đó một luồng ánh xanh đánh lại, sương mù bị đánh tan rồi lao thẳng tới trước người của Thạch Hạo.
"Keeng!"
Thạch Hạo ấn tay một cái, một mảnh ký hiệu tỏa ra hình thành nên một tấm khiên màu bạc đỡ lấy luồng ánh xanh đang lao tới kia, khiến nơi đây rực rỡ như pháo hoa.
Đó là một cây Quỷ đằng, có tên như vậy là vì thủ đoạn xuất quỷ nhập thần và thần năng vô cùng mạnh mẽ của nó. Nó có màu xanh biếc, thân như là Cầu long*, lo lớn khó nhìn, ngoại trừ cổ thụ Thiết huyết ra thì nó chính là một vị Tôn giả hệ thức vật khác.
(*): Rồng có sừng.
Vừa rồi nó phóng ra một cây dây leo cứ như là ánh kiếm chém xuống, kết quả lại bị ngăn cản, không thể nào tổn thương được Thạch Hạo, hàng loạt ký hiệu vỡ nát.
"Gàoooo..."
Bên cạnh, một tiếng gào lớn truyền tới, Người khổng lồ hoàng kim tức giận, phù văn hiện dày đặc trong không trung, tinh lực hoàng kim cuồn cuộn, cứ như đang có một lò lửa thiêu đốt đè ép cả trời cao.
Người khổng lồ hoàng kim có hình thể khổng lồ, có thể nhấc bổng cả một ngọn núi, lực lớn vô cùng, thế nhưng vừa nãy khi va chạm với Thạch Hạo lại bị đẩy lui, mất đi vị trí tốt để đoạt lấy thần dịch Thái dương. Hắn vung nắm đấm tới, mang theo tinh lực vô lượng, tiếng nổ vang rền điếc tai, cứ như mang theo một hải dương vàng óng lao tới vậy.
Trên người Thạch Hạo lóe lên ánh đen, dung hợp cùng với người tí hon cao bằng nắm đấm ấy, mặc vào chiến y Bất diệt kim thân, tiến thẳng vào trong vòng vây, nó rất cẩn thận thế nhưng vẫn không có rút lui, nâng quyền đón lấy.
"Ầm!"
Hai quyền va chạm vào nhau, thanh âm này chấn cho tai của những người nơi đầy đều vang lên ù ù, cứ như sóng lớn vỗ tới, như cơn tức giận kích thiên.
Mặt đất run rẩy, Người khổng lồ hoàng kim rút lui, nơi tay không ngừng chảy máu, bước chân lảo đảo, mỗi lần hạ xuống đều khiến cho mặt đất rung lên, như vậy có thể thấy được sức lực mạnh cỡ nào, nếu như ở một vùng đất khác thì chắc chắn đã nứt thành bốn mảnh, núi cao sụp đổ từ lâu.
Mọi người hoảng sợ, thiếu niên thanh tú này lại có sức mạnh cỡ đó? Đánh văng cả Người khổng lồ hoàng kim, vô cùng kinh người.
Lần này Thạch Hạo cũng chưa có vận dụng Chí tôn cốt, bởi vì nó đã đại khái đánh giá được sức mạnh của khối cốt kia, cứ giữ lấy một chút thần bí thì tốt hơn, coi như là lá bài tẩy miễn cho mọi người có thể nhìn thấu.
"Bất diệt kim thân, là báu vật thời thái cổ!" Trong đám thiên tài đến từ thượng giới có người kinh ngạc thốt lên, cảm thấy vô cùng bất ngờ. Bọn họ có kiến thức vô cùng rộng, con mắt của mấy người khác cũng sáng rực lên. Những vật có tác dụng trong chiến tranh vô cùng hi hữu, ở thời thái cổ chính là báu vật, đồng thời theo dòng sông thời gian trôi qua thì hiếm càng thêm hiếm.