"Ồ, hai tên kia đâu rồi?" Sau khi kết thúc niết bàn, Thạch Hạo tỉnh dậy thì phát hiện Đả Thần Thạch và Hoàng điệp đã chạy đâu mất tăm.
Nó từ trên lá cây nhảy xuống, phá tan màn sáng màu vàng bảo vệ Thái dương thụ, lần nữa chìm vào trong biển dung nham, thần niệm tỏa ra bắt đầu tìm kiếm bọn nó.
"Gào..." Đi kèm sóng dung nhàm màu đỏ thẫm cuộn trào là một tảng đá óng ánh lượn lờ xích hà pha chút vẻ vàng nhạt, kêu gào đầy quái dị.
Đả Thần Thạch vô cùng vui mừng, mấy ngày nay nó không ngừng nuốt một lượng lớn vật chất tinh hoa, linh tính đầy đủ, nếu như người khác nhìn thấy thì sẽ thèm ch** n**c dãi, đây là một khối phôi thô chí bảo đỉnh cấp.
Nó càng ngày càng siêu phàm, lưu chuyển ánh sáng óng ánh.
Nếu cho thêm thời gian dài nữa thì cơ bản không cần tế luyện, nó chính là một chí bảo trời sinh, không cần khắc bất cứ trận pháp gì, bản thân cũng có thể tiến hóa thành một binh khí mạnh mẽ nhất.
Thạch Hạo vẫy tay, nó lập tức rơi vào lòng bàn tay của Thạch Hạo, ôn nhu và lấp lánh, lan tỏa từng tia sáng nhẹ, càng nhìn càng phức tạp.
"Sau này có thể trở thành chí bảo nhen." Nó khẽ nói rồi run tay ném Đả Thần Thạch vào lại trong đại dương màu đỏ thẫm, lập tức bên dưới tan vỡ, sóng dung nham cuộn lên trời cao.
Đả Thần Thạch kêu lên một tiếng quái dị, sau đó bay trở lại mang theo ánh đỏ, trong miệng không ngừng lẩm bẩm, bắt đầu nịnh nọt không thôi.
"Đại ca, ca chính là ngọn đèn hải đăng trên con đường nhân sinh của đệ, chỉ dẫn cho đệ tới bến bờ Bỉ ngạn trong biển sương mù, hướng tới nơi siêu thoát...''
Nó chỉ cần theo bên cạnh Thạch Hạo là liền nhận được cơ duyên, cho nên giờ có đánh chết nó thì nó cũng chẳng rời đi, không ngừng nịnh nọt tâng bốc, hóa thành một hòn đá nhỏ màu vàng óng, lần nữa treo bên trên sợi tóc của Thạch Hạo.
Một bên khác, Hoàng điệp cũng xuất hiện tỏa ra gợn sóng kỳ diệu, nó bám vào trên màn sáng của Thái dương thụ, không ngừng rút lấy ánh hoàng kim, cũng nhận được không ít chỗ tốt.
Nói tuy đang ở hình thái kim trùng thế nhưng hai bên thân thể có một màng trong suốt rất mỏng ẩn hiện, cứ như là cặp cánh trong suốt có thể giúp nó bay lượn nơi này.
"Nhiều hỏa dịch như thế, không lấy đôi chút thì quá lãng phí." Tính cách Hùng hài tử lộ ra, nước miếng không ngừng chảy ra,
Tuy rằng giờ nó không cần thế nhưng tộc nhân lại cần, Thạch quốc lại cần, nó có nguyên tắc: Của ta, tất cả đều là của ta!
Nó mở Hộp báu đồng thau, đưa Nguyệt Thiền nghiêng nước nghiêng thành ra ngoài, sau đó dùng Thế giới hộp báu hấp thu lấy hỏa dịch.
"Đây là..." Nguyệt Thiền tiên tử mang trên mình y phục trắng như tuyết, thanh lệ xuất trần, vẻ xinh đẹp này khó mà có thể thấy được ở thế gian, khi nàng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì không tài nào tin nổi.
"Thiền Thiền, ta đang tích góp của hồi môn, con chúng ta sau này nhất định sẽ là những đứa trẻ có huyết mạch mạnh mẽ nhất." Thạch Hạo làm mặt hề, sau đó v**t v* chiếc cằm trắng bóng của nàng.
Một tiếng ầm vang lên, sóng biển màu đỏ thẫm dâng tận trời cao, tất cả địa hỏa dịch không ngừng tiến vào trong Thế giới hộp báu, linh khí tản ra không thôi.