"Thật thoải mái!"
Trong lúc lặn xuống dưới, trăm mạch của Thạch Hạo được thư giãn, các khớp xương vang lên, phun n**t t*nh khí, huyết nhục cả người óng ánh, tinh khí thần đạt tới trạng thái đỉnh cao.
Nhưng mà, lặn liên tục mấy chục dặm nhưng cũng không có tới được điểm cuối của rể Hoàng kim thụ, chỉ thấy mỗi rễ chính to lớn và vàng óng, còn những rễ còn nhỏ bé vẫn nằm bên dưới.
"Không xong, quá sâu. Cây cổ thụ này quá lớn, mỗi lá cây đều nâng một ngôi sao, tuy vẫn trong quá trình thai nghén thế nhưng đủ chứng minh sự dài và to của nó, rễ cây lan quá rộng, dù là lặn xuống mấy ngày nữa cũng khó mà tới phần cuối được."
Thạch Hạo dừng lại rồi nhanh chóng trở lại trên mặt biển, bởi vì nó còn có chuyện quan trọng muốn làm hơn.
Địa hỏa dịch thành biển, vô cùng vô tận, đây chính là linh dịch hiếm có trên thế gian, vừa hay dùng để khôi phục lại Chí tôn cốt, hiện tại b* ng*c nó phát sáng, cảm thấy vô cùng ấm áp và khoan khoái.
Ngoài ra, nó cũng sẽ không từ bỏ vận may lớn từ thần thụ Thái dương, mượn sức mạnh của Thế giới hộp quý bất cứ lúc nào cũng có thể cảm ứng được những gợn sóng từ phía trên.
"Việc quan trọng nhất vẫn là khôi phục lại Chí tôn cốt, nếu như ở đây có thể khôi phục toàn bộ, như vậy những cơ duyên khác dù bỏ qua cũng chẳng sao."
Rất khó mà tưởng tượng được, thế gian này này lại có nhiều địa hỏa dịch tới như vậy, tất cả tập trung lại ngay dưới gốc Hoàng kim thụ, hóa thành một vùng biển mênh mông, không thấy phần cuối là đâu.
Cây cổ thụ này rất lớn, đâm thẳng lên tầng mây xanh, bao la vô tận. Mà gốc của nó là chất lỏng màu đỏ tươi đi kèm màu vàng của thân cây, hình thành nên sự khác biệt rõ ràng.
Bất kể là Hoàng kim thụ hay là địa hỏa dịch đều có linh tính mạnh mẽ, tinh khí cuồn cuộn.
"Thoải mái quá đi mà!" Thạch Hạo lần nữa r*n r* đầy sung sướng, thân thể bắt đầu thả lỏng, ngâm mình bên trong linh dịch đỏ đậm này.
Nếu như người bình thường thì sớm đã bị nướng chín, thế nhưng tu vi của nó rất cao cộng với thân thể kiên cường, tự nhiên có thể chịu được loại nhiệt độ nóng rực này.
Nơi ngực, một vòng xoáy xuất hiện điên cuồng hấp thu tinh hoa đỏ đậm ở bốn phía, hình thình nên một cơn bão táp linh lực, khiến địa hỏa dịch nơi đây cuộn trào.
Có thể nhìn thấy được, biển đỏ đang sôi trào bao vây lấy Thạch Hạo, rồi từ vòng xoáy to lớn nơi ngực tiến vào trong cơ thể nó, tấm bổ Chí tôn cốt nơi ấy.
Cuối cùng, không phải là hấp thu nữa mà là cướp đoạt, sóng lớn ngập trời, hào quang màu đỏ tươi vô tận toàn bộ tập trung về nơi đây.
Thạch Hạo đắm chìm ở bên trong, không hề phòng bị gì nữa, nó có thể cảm ứng được Chí tôn cốt nóng rực, hóa thành một mặt trời bé nhỏ không ngừng ngưng tụ và bắt đầu sinh trưởng ở nơi đó.
Một đoạn dài ra trước kia, trắng bóng trong suốt, khắc đầy phù văn, thế nhưng đoạn đó chưa hoàn thiện, hiện nay khối cốt không ngừng dài ra, từng cái phù văn xuất hiện in dấu bên trên.
Một người tí hon cao bằng nắm đấm ngồi xếp bằng bên trên, dáng vẻ vô cùng trang nghiêm, miệng tụng chân ngôn, theo biến hóa này là linh khí như thủy triều không ngừng cộng hưởng, khí tức càng ngày càng lớn mạnh.