Cây Hoàng kim, nơi Thái dương dừng chân, các thần ngủ say, đi kèm là thần thoại khởi nguyên, là nơi có cơ duyên vô cùng lớn có thể đoạt tạo hóa thiên địa.
Mọi người bắt đầu xuất thủ xông về trước, Tuyên Minh, Bích Cổ, Lam Vũ, Hồng Hoàng đều dồn dập lấy ra bí bảo, tích tắc ấy ánh sáng lung linh rực rỡ tỏa ra.
"Vù!"
Đột nhiên, một luồng khí tức bất ngờ bùng phát, nó vô cùng đột ngột và mãnh liệt, hư không vặn vẹo, một rễ cây màu máu cứ như là chân long lao nhanh tới.
"Bụp" một tiếng, một vị thiên tài đến từ thượng giới không ngờ rằng huyệt Thái dương của mình lại bị xuyên thủng, máu tươi bắng tung tóe, đến chết hắn cũng không dám tin.
Việc này quá đột ngột, rễ cây màu máu này còn sắc bén hơn cả thần mâu, nó lấp lánh ánh sáng đỏ đậm vụt ngang trời, g**t ch*t một vị cường giả trẻ tuổi đến từ thượng giới.
Đó chính là cổ thụ Thiết huyết, nó từ bên trong biển dung nham nhảy mạnh lên rồi xuất thủ trong tích tắc, dùng pháp trượng hổ thế nên nó chẳng hề sợ nóng rát.
Thi thể kia khô hóe, toàn bộ tinh thoa đều bị cổ thụ hấp thu, sau đó hóa thành tro tàn, hình thần đều diệt.
"Ngươi... thật can đảm!" Đám người đến từ thượng giới đều tức giận, bọn họ chưa từng gây sự, chưa từng chủ động công kích người khác, trong nháy mắt tất cả xoay người lại báo thù cho người kia.
Ầm một tiếng, sóng lớn dung nham bao phủ, khu vực này biển đỏ sôi trào, một nhóm Tôn giả xuất hiện rồi đồng loạt ra tay nhằm hướng đám thiên tài này.
Ngoại trừ mấy người sớm đã tiến vào trước thì những Tôn giả khác đều ngầm hiểu với nhau, sắc mạnh lạnh lùng không nói lời nào mà giết về đám Lam Vũ, Thủy Nguyệt, Thạch Hạo, thế tiến công vô cùng uy mãnh.
"Ngươi dám!" Triệu Khải hét lớn, chỉ trong nháy mắt hắn bị mấy chùm sáng quét trúng, nếu không phải thời khắc quan trọng bí bảo phát huy tác dụng thì khẳng định đã bỏ mình.
"Phá vòng vây!" Lam Vũ quát khẽ.
Tình thế không ổn chút nào, phía trước và phía sau đều bị cắt đứt, gặp phải sự vây công của đám Tôn giả Rắn chín đấu, Người khổng lồ hoàng kim, Ngân sư... tình thế vô cùng nguy cấp.
"Ầm!"
Pháp tắc liên miên, mưa ánh sáng như thác nước, nơi đây sôi trào, sóng dung nham ngập trời, sát khí ngút trời.
Không ai nghĩ tới, đại chiến lại đến nhanh như thế, vẫn chưa hề đặt chân lên cổ thụ Thái dương mà bọn họ đã bị người ta vây nhốt, săn giết.
Một con Hươu chín màu ra tay, thần mang vút tới, đó là một bảo cụ từ sừng hươu lưu chuyển năm màu, đánh thẳng tới gần Thạch Hạo, uy lực mạnh kinh khủng.
"Keeng!"
Tiếng rung phát ra, hai tay Thạch Hạo phát sáng, kiếm khí thông thiên tỏa ra chém thẳng lên trên sừng hươu khiến cho quỹ tích của nó chếch đi, tiến thẳng vào trong biến dung nham.
Dù sao, nó cũng không có tỏa ra khí tức Tôn giả nên công kích cũng không phải quá mạnh, rất nhiều người cũng không đặt mục tiêu là phải diệt trừ nó.
"Gàooooo!"
Một con thần thú rống lớn, cả người đều là ánh xanh lam, thế quét ngang ngàn quân đánh về phía mọi người.
"Đây là thứ gì, một con Lam Long*?!" Dù là thiên tài đến từ thượng giới cũng thất kinh, động vật như thế này rất mạnh mẽ.
(*): Rồng có màu xanh da trời.
Toàn thân nó là màu xanh lam, thần năng tản ra đầy mạnh mẽ cứu như là một con bò sát, thế nhưng lại có đầu rồng, sau lưng mọc ra một đôi cánh lao thẳng tới, ánh xanh lam chiếu rọi.