Loại sinh linh Kim ô như thế này là một trong những vật chủng mạnh mẽ nhất thiên địa, trong quá trình khởi nguyên, nó còn có địa vị và độ cao mà sinh vật bình thường khó lòng với tới được, tương truyền mặt trời trên trời cao chính là một con Kim ô lâu năm đang ngủ say.
Con Kim ô này còn lâu mới đạt tới độ cao kia, cùng thần cùng thánh còn cách nhau rất xa. Nhưng mà, nó cũng không phải là sinh linh bình thường, có khí tức Tôn giả tỏa ra, cả thân vàng óng, cánh chim phát ra chùm sáng chói mắt.
Thạch Hạo cũng không muốn gặp rắc rối nên thu lại khí thế bản thân rồi né tránh, dõi mắt nhìn nó bay về nơi xa, trong hư không lưu lại một luồng cầu vòng màu vàng.
"Bảo giới thái cổ này không bình thường, có cả Tôn giả nữa." Nó lẩm bẩm.
Đại kiếp nạn trong thiên địa vừa qua đi, Tôn giả trong tám vực đều biến mất, ngoại trừ mấy đại giáo hiếm có kia ra thì khó mà tìm ra được sinh linh có cấp độ như thế.
Bảo giới thái cổ bị phong ấn từ xưa tới nay, nhưng giờ lại xuất thế, có sinh linh mạnh lẽ ở bên trong cũng là chuyện bình thường.
"Vù!"
Đột nhiên nơi phương xa truyền tới tiếng nổ vang rền, hư không run rẩy, sau đó nó cảm thấy một luồng khí tức cứ như là sóng thần ập tới.
"Đó là cái gì?" Trong lòng nó thất kinh.
Nơi phương xa hoàn toàn mờ mịt, ánh lửa màu vàng đầy trời, cách rất xa nhưng hơi nóng đã phả vào mặt, cứ như là dung nham với số lượng lớn phun trào, khiến thiên địa phải khô héo.
Thạch Hạo nghiêm nghị sau đó là cả da đầu tê dại, nhanh chóng xoay người rời đi, nó hóa thành một bóng mờ biến mất nơi đó.
Nơi đó là hàng loạt sinh linh che kín cả trời cao, phải tới hơn chục vạn con, tất cả toàn thân phát sáng cứ như là bó đuốc, thanh thế to lớn cực kỳ.
Đó là Hỏa nha*, một sinh linh rất mạnh mang trong mình một phần huyết thống của Kim ô, không ngờ lại tụ tập lại với nhau hình thành nên một dòng lũ lớn quét sạch trời cao.
(*): Nha = Quạ.
Những sinh linh này hơn nửa đều là màu đen phóng ra ly hỏa, còn một số ít có màu vàng nhạt, lông cánh lấp lánh vụt qua trời cao, hào quang thần tính thiêu đốt.
Mặc kệ một cá thế có mạnh hay không, nhưng nhiều cá thể hợp lại cùng nhau như thế đủ nghiền ép tát cả, mười mấy vạn con Hỏa nha tàn phá bừa bãi quả thật khiến người nghe phải kinh hãi.
"Hơi quái lại, xảy ra chuyện gì thế này, hình như bọn nó đang lùng bắt ai đó, chẳng lẽ là đám quý nữ và kỳ tài của thượng giới đã chọc tức bọn nó?"
Thạch Hạo né qua, dùng tốc độ cực nhanh xuyên hành trong núi rừng, thoát ly khỏi khu vực đó, nó dù mạnh mẽ hơn nữa cũng không dại đi trêu chọc một lượng lớn sinh linh như thế, nhìn tình hình tựa như đó không phải là tất cả.
"Đây là một bộ tộc, tạo nên một thành trì, dựa vào bản thân chúng ta thì khó mà tiến vào tổ địa của bọn chúng, Hỏa nha quá nhiều."
"Nhưng mà tổ địa kia hơn nửa là có chí bảo, ngươi không thấy sao, con Kim ô cấp Tôn giả vừa bay qua, nếu như có thể lẻn vào trong thì có thể sẽ đạt được bảo thuật phức tạp của tộc Kim ô."
Thạch Hạo rời khỏi khu vực kia, vừa tiến vào trong sơn cốc thì nghe thấy tiếng thì thầm của mấy người, những người này miệng thở hồng hộc hiển nhiên cũng chỉ vừa mới trốn tới đây.
Nó âm thầm quan sát, quả nhiên là người quen, chính là đám kỳ tài của thượng giới, trông có vẻ hơi chật vật, chắc đã bị đuổi giết không biết bao nhiêu dặm mà ống tay áo bị đốt tới cháy khét.