"Chạy đi đâu!" Tiểu Tháp quát lớn, thân tháp bốn tầng phát sáng, đánh nát hư không rồi bắng phá kiếm khí hỗn độn hòng bắt nó lại.
Mà sinh linh bất diệt kia cũng hành động từ sớm, nhanh chóng đuổi theo, cặp mắt b*n r* chùm sáng vàng óng, một quyền làm nổ cả hư không rồi tiến vào trong hỗn độn.
Liễu Thần vẫn không động, gốc thần thụ Tế linh kia gần như không mình, tỏa ra sương mù mờ ảo, tựa như tiên vận mông lung vậy.
Sinh linh bất diệt hét lớn, phá vỡ hư không thế nhưng vẫn chậm một bước, không thể nào ngăn cản được Ngũ hành sơn, trên thực tế nếu như nhân vật ở cấp số này muốn bỏ chạy thì gần như không thể trấn áp được, đừng nói là vẫn lạc.
Ngũ hành sơn hóa thành một luồng khí bản nguyên tiến vào trong điện bằng đồng của Bất Lão sơn, nơi ấy vô cùng thần thánh, chớp mắt nó đã biến mất, bên trong lưu lại một gợn sóng nguyên khí kinh người.
Một trận pháp nổ tung, cung điện bằng đồng lắc lư không thôi.
Tiểu Tháp truy tới nơi thì không ngừng chửi bới.
Ngũ hành sơn đã tới thượng giới, cứ thế bỏ chạy rời khỏi lao tù tám vực này.
Sau một khắc, sinh linh bất diệt cùng tiểu Tháp quay trở lại Bảo giới thái cổ, nếu đã không đuổi kịp Ngũ hành sơn còn không bằng mau mau quay lại đây để tìm cơ duyên lớn của bản thân.
Tới cảnh giới này như bọn họ, thiên tài địa bảo bình thường cơ bản không lọt vào mắt, chỉ có những linh vật được sinh ra trong hỗn độn thì mới có thể lọt vào pháp nhãn, đặc biệt là các vết tích phù văn có trong hỗn độn.
Nơi sâu trong Bảo giới thái cổ, có thác nước bao la, có hồ lớn vô biên, có núi lớn nguy nga, cổ mộc che trời, linh khí lượn lờ, hào quang chảy xuôi.
"Liễu Thần, chuyện gì thế này?" Sau khi trở lại, Thạch Hạo kinh ngạc phát hiện, Liễu Thần vẫn đứng nơi đó, như đang cảm ứng thứ gì.
Cuối cùng, nó khoanh chân ngồi dưới cây liễu đang lưu chuyển ánh sáng xanh lục kia, yên lặng suy diễn cứ như đang gặp phải vấn đề rất khó khăn nào đó.
"Ồ, sao thế này?" Tiểu Tháp bay tới, toàn thân phát sáng, nó cũng bắt đầu cảm ứng theo.
"Có gì đó quái lạ ở đây!" Hai cánh của sinh linh bất diệt kia hơi thu lại rồi biến mất trên lưng, lúc này hắn mặc trên người là một bộ giáp trụ màu vàng. Tóc của hắn biến ngắn thế nhưng vẫn khô vàng như trước, tướng tá cũng không lớn chỉ tầm hai ba mươi tuổi, mặt góc cạnh rõ ràng như đao khắc, có màu vàng kim nhạt.
Đây là dung mạo của nhân loại, cơ bản nhìn không thấu bản thế của hắn, không biết là sinh linh loại nào.
Thạch Hạo mười lăm tuổi, mặc dù trưởng thành từ sớm thế nhưng lòng hiếu kỳ vô cùng nặng, lặng lẽ lấy ra con mắt Trùng đồng, nó muốn quan sát bí mật bản thể của hắn, thậm chí muốn biết rõ hình dáng của Liễu Thần.
Kết quả, thần nhãn vừa ra liền thấy một mảnh ánh sáng hoàng kim chói mắt, đập vào mắt mình chỉ là ánh sáng màu vàng, chói lọi không cách nào nhìn thẳng được.
Thạch Hạo kinh hãi, thần thức bị thiêu đốt hơi hơi đau nhói, cũng không hề thấy rõ được bản thể của đối phương, chẳng qua cảm thấy như một mặt trời chói mắt, thần quang thiêu đốt.
Sinh linh bất diệt liếc mắt nhìn nó, ánh mắt thâm thúy nhưng một câu cũng chẳng có.
Thạch Hạo rùng mình, người thuộc cấp số này quả nhiên đáng sợ, sự mạnh mẽ không thể so sánh với đạo lý bình thường được.