Thạch Hạo chủ động bổ xung, thể hiện thái độ kiên quyết của mình, nhìn về không gian trói buộc kia khiến trong lòng nó bồn chồn, rất muốn gặp được ba mẹ.
Tiểu Tháp run nhẹ một cái, một chùm hào quang buông xuống khiến cho trận pháp thần linh kia mở ra một con đường, nó tỏa ra một vầng sáng bao lấy Thạch Hạo tiến vào trong trận.
Nơi đây xinh đẹp và tinh tế, một hồ nước xanh thẳm, một khu kiến trúc cổ xưa, một cánh rừng trúc, linh khí nồng nặc gần như hóa lỏng.
"Bố cục sắp xếp tương tự như một phần của Võ Vương phủ!" Thạch Hạo nhìn về sâu bên trong, nơi đó có một vài phòng ốc, là phong cách kiến trúc trước kia khi nó được sinh ra.
"Không đúng, nơi đó có gì đó hơi lạ!" Tiểu Tháp khẽ nói, sâu trong trận pháp này còn ẩn giấu phù văn khác, đặc biệt là tận cùng trong khu vực kia.
"Hôm nay, ngươi phá tan phong ấn, thả ra tên sinh linh kia, rồi còn muốn tới đây nữa, ta sẽ không để ngươi thành công đâu!" Sóng thần niệm của Ngũ hành sơn truyền tới, tràn ngập lửa giận.
"Hẹp hòi, ta chỉ mang hai người kia đi thôi, sao tới mức này được." Tiểu Tháp dửng dưng như không, nó muốn mang người đi, đối phương có thể ngăn cản được sao.
Tiểu Tháp lơ lửng trên đỉnh đầu Thạch Hạo, khí hỗn độn lưu chuyển, toàn bộ trận pháp đều mở ra, Thạch Hạo giẫm mạnh trên mặt đất rồi lao nhanh về phía trước.
"Ầm!"
Tiếng vang nặng nề truyền tới, có người đang dùng vũ khí sắc bén cắt đứt hư không, thử nghiệm hết lần này tới lần khác. Nơi sâu, một cặp vợ chồng vô cùng lo lắng, ra sức xuất thủ.
Cách đó rất xa Thạch Hạo nhìn thấy hai người, lập tức hai mắt nhòe đi, đó chính là ba mẹ nó, chia cách mười mấy năm rốt cuộc cũng có thể gặp lại.
Trong tay họ cầm một con dao găm được tế tuyện từ xương Hư không thú, không ngừng chém trong hư không nhằm rời khỏi nơi đó, thế nhưng lần lượt đều thất bại, sức cùng lực kiệt nhưng không ngừng tiếp tục.
"Ba, mẹ!" Thạch Hạo gào lên.
Khát vọng trong nhiều năm, chỉ trong mơ mới có thể gặp lại, nay đã toại nguyện, nhìn thấy hình bóng quen thuộc ấy.
Nó quên không được. Trận chiến ở Thạch đô năm đó, Thạch Tử Lăng vì nó mới đại khai sát giới, dùng chiến mâu hoàng kim quét sạch đám cường giả, tức giận rời khỏi gia tộc.
Nó cũng còn nhớ, mẹ mang nó rời đi tới biên giới phía Tây, cũng không biết đi xa bao nhiêu vạn dặm, dọc theo đường đi gặp không biết bao nhiêu cuộc chặn giết, người bị thương rất nặng.
Tựa như chuyện mới diễn ra ngày hôm qua, ba mẹ ôm chặt nó trong tã lót, trên mặt tràn đầy vẻ không cam. Không ngừng dùng tay âu yếm thân thể hư nhược của nó, như muốn giúp nó kéo dài thêm tính mạng.
Bọn họ không có bất kỳ biện pháp nào, trên đường đi tim kiếm không thôi, tìm tới tổ địa Thạch tộc để cầu cứu thế nhưng lại ôm lấy thất vọng, hai người nước mắt tuôn rơi, ủ rủ buồn bã.
Cuối cùng, bọn họ không thể không đi qua các Thần sơn Thái cổ. Đặt mình vào nơi nguy hiểm, chết lúc nào không hay, nhưng đạo nghĩa không cho phép lùi bước, gắng sức đi cầu thần dược nhưng vẫn không có kết quả nào. Tuyệt vọng nên mới tiến vào Huyền vực.
"Hạo nhi!"
Hai vợ chồng nhìn thấy nó, âm thanh run rẩy.
Tựa như trong mơ, tuy chia cắt mười mấy năm thế nhưng bọn họ luôn vững tin, đây chính là hài tử năm đó, là đứa nhỏ họ đã để lại Hoang vực, giờ nó đã lớn thế này rồi.