Sinh linh này gầy tong teo, chẳng có chút uy mãnh nào, cứ như đã hóa đá, trên người toàn là đất đá, tóc thì rất dài cứ như cỏ leo che toàn bộ cơ thể.
Nhiều năm trôi qua y vẫn bị trấn áp nơi ấy, chưa hề thấy mặt trời, đầu tóc rồi bời chẳng có chút ánh sáng lộng lẫy gì cả, thân thể gầy trơ cả xương, chẳng hề có dáng vẻ của cường giả cái thế gì.
Nếu không phải có lời đồn kia thì khó mà tưởng tượng được, Ngũ hành sơn có đè một sinh linh, chính là y.
Xích thần ngũ hành, được xưng là vạn cổ khó mục, là báu vật kiêng cố nhất khó có thể tổn hại, được Thiên tôn khắc lên áo nghĩa và pháp tắc vô thượng, trói buộc chắc chắn sinh linh nơi đây, khiến cho hắn khó có thể thoát khốn.
Tuy vậy nhưng đám người Tần tộc đều rét run cả người, lạnh từ đầu tới chân, trong lòng hoảng sợ không thôi.
Đặc biệt là những Tôn giả, bọn họ biết bí ẩn này, biết vị này đáng sợ cỡ nào, trong vô tận năm tháng trước kia, vì muốn trấn áp hắn đã không biết có bao nhiêu người hi sinh.
Hơn nữa, muốn giết hắn rất khó, nếu không cũng sẽ không bị trấn áp ở đây, không ngừng giày vò đạo cốt, luyện hóa chân hồn của hắn, muốn dùng thời gian dài đằng đẵng để g**t ch*t hắn.
Nhưng hôm nay, Ngũ hành sơn bị người xới tung, khiến cho sinh linh này thấy ánh nắng mặt trời, đây tuyệt đối là đại họa.
"Ngươi biết mình đang làm cái gì không hả?" Ngũ hành sơn nổi giận, từ xa bay tới, năm ngọn núi cùng tồn tại, hùng vĩ vô biên, khí hỗn độn buông xuống cứ như là thác nước thần mênh mông.
Đây là bản thể của nó, cực kỳ nguy nga, sinh ra trong hỗn độn, hình thành trước cả khai thiên, sản sinh những vết tích tiên thiên đại đạo, cho nên mạnh đến cực điểm.
Thế nhân đều biết, Bất Lão sơn có vòng thần Ngũ hành, uy chấn tám vực, được xưng là một trong những pháp khí mạnh nhất thời thượng cổ.
Chỉ có nhân vật cấp bậc giáo chủ mới hiểu rõ, Bất Lão sơn đáng sợ nhất kỳ thật là ngọn núi này, nơi Bất Lão thật ra do Ngũ hành sơn biến thành, nắm giữ đạo căn Ngũ hành.
Mà vòng Ngũ hành kia thật ra cũng do cổ nhân chế theo ngọn núi này mà thôi, tiến hành khắc lại đạo văn, tiêu hao vô sô tâm huyết mới tạo nên được binh khí này, sau này trong các loại binh khí thì nó được đánh giá rất cao, đánh đâu thắng đó.
Thế nhưng, nếu so sánh với Ngũ hành sơn này thì cũng chỉ coi là hàng nhái mà thôi, là căn cứ theo vết tích thiên đại của ngọn núi này để chế tạo.
Ngũ hành sơn ép xuống, lần nữa muốn trấp áp sinh linh này, muốn trở về vị trí cũ.
Mà ở tầng mây trên cao, tiểu Tháp phát sáng, từng luồng kiếm khí hạ xuống, mặc dù là thân tháp thế nhưng đều là kiếm mang hỗn độn. Lực công kích vô địch trên đời!
"Xoẹt!"
Từng luồng ánh kiếm có một không hai lao tới, dài không biết bao nhiêu dặm, sáng rực và kinh thế, khiến cho tu sĩ trên toàn bộ địa vực này rung động, thở không thông.
Ngũ hành sơn ép xuống, bản thân nó cũng phát sáng, năm loại đạo khí lưu chuyển hình thành nên một vết tích đại đạo mộc mạc nhất, hóa sinh phù văn, rực rỡ như ngân hà đan dệt