Cảm giác này rất kỳ diệu, cứ như sa mạc gặp mưa lớn, lại như hẻm núi hoang vắng có tiếng sáo du dương vang lên, trong vẻ cô tịch lại xuất hiện sinh khí.
Thạch Hạo chìm đắm ở trong cảm giác này, vô cùng say sưa, nó cảm nhận rất rõ ràng Chí tôn cốt đang sôi sục, đang nhảy múa, khát vọng trưởng thành, thoát khỏi ràng buộc, tiến hóa tới trạng thái toàn vẹn nhất.
Nơi ngực sáng rực, hào quang phân tán, người tí hon được một vòng thần hoàn bao phủ, nếu nhìn kỹ thì có thể phát hiện được, vầng sáng đó được tạo thành từ các ký hiệu.
Đó chính là một bộ thiên thư, một bộ phù văn thần bí đang hình thành trên cốt của Thạch Hạo, giờ khắc này đang sắp xếp xây dựng, diễn biến áo nghĩa vô thượng.
Ánh sáng trắng bạc tiến vào trong cơ thể Thạch Hạo, Chí tôn cốt trắng bóng trong suốt, các ký hiệu bên trên khối cốt càng ngày càng rõ ràng hơn, hiển nhiên vờn quanh người tí hon cao bằng nắm đấm ấy, hình thành nên xích thần trật tự.
Đây chính là thời khắc qunan trọng, nguồn gốc của sự sống đang diễn dịch ở nơi đó, ẩn chứa chân lý giản dị nhất và mạnh mẽ nhất trong thiên địa.
Thạch Hạo say mê, lần đầu tiên nó cảm nhận được Chí tôn cốt cách mình gần đến thế, có thể để cho nó sử dụng, có thể bày ra thần thông vô thượng, g**t ch*t địch thủ trong thiên địa.
Nó biết, trưởng thành tới hiện tại, khối cốt trắng bóng này ngày càng mạnh mẽ hơn, không cùng một cấp độ với ngày xưa nữa.
Niết bàn!
Đây là một quá trình lột xác!
Trời sinh Chí tôn, sau đó bị đào mất, rồi lần nữa tỏa ra sự sống, đang từ từ thức tỉnh, tới giờ đã có thể tự mình sinh trưởng, mà nếu có trợ cấp từ bên ngoài thì chắc chắn sẽ trưởng thành càng nhanh hơn.
Tinh hoa thần tính màu bạc đều bị hấp thu cả, nơi đó chỉ còn lại một nhúm bụi trần rơi xuống, cánh tay của Tần Vũ tan nát tiêu tán trong không trung.
Kiếm của Thạch Hạo chỉ thẳng Thần linh, dò hỏi tung tích của ông nội, ánh mắt căng thẳng, pháp kiếm trong tay phun nuốt phong mang, lúc nào cũng có thể chém tới.
Cách đó không xa, bịch một tiếng, hư không bị tan ra tạo nên một lổ hổng rất lớn, một đôi vợ chồng xuyên qua khe hở nhìn thấy cảnh tượng này khiến họ kinh ngạc và kích động.
"Kiếm chém Thần linh, đó là Hạo nhi, nó đã tới mức độ này..." Người phụ nữ xinh đẹp giọng run run khó có thể tưởng tượng được, bà vô cùng kích động, trên khuôn mặt lăn dài giọt nước mắt.
Còn nhớ, đứa trẻ thoi thóp quấn bên trong tã lót, lúc nào cũng có thể chết đi, mười mấy năm qua đi không ngờ nó lại đứng ngạo nghễ trên hồng trần, đối kháng lại với cả Thần.
"Hạo nhi!" Người đàn ông hô lớn, giọt nước mắt nóng rực tuôn rơi, nắm đấm nắm chặt, lồng ngừng phập phồng không thôi.
Bọn họ rõ ràng thấy được, hai tay của Tần Vũ đã cụt, máu tươi kèm theo ánh bạc chảy xuống hư không, sắc mặt tái nhợt, tiến thối lưỡng nan, rơi vào tuyệt cảnh.
Thiếu niên này tuyệt vời tới nào đây, là hài nhi mà năm đó bọn họ để lại ở Thạch thôn sao? Nhìn Thần linh chỉ bằng nửa con ngươi.
Không có họ bên cạnh mà nó vẫn còn sống, hơn nữa lại mạnh mẽ như thế, trưởng thành tới bước này, bằng cách nào nó có thể phấn đấu tới mức này? Vợ chồng hai người nghi vấn không thôi.