Tần Vũ nắm chặt nắm đấm, sợi tóc bay xuống, máu chảy trên mặt, thần huyết đỏ tươi óng ánh và rực rỡ, cứ như ráng đỏ chảy xuôi.
"Ngươi... hay, được, giỏi!" Gã cắn răng, ánh bạc trên người càng thêm rực rỡ, toàn bộ mái tóc dựng thẳng, đúng là vô cùng nhục nhã.
"Đây chính là Thần à?" Thạch Hạo nhấc pháp kiếm, bước đi trong hư không đuổi về phía gã.
Tần Vũ nghe thấy thế thì huyết dịch trong cơ thể đảo lộn, xông thẳng lên Thiên linh cái, muốn phá tan thân thể lao ra ngoài, mặt gã đỏ chót, vô cùng xấu hổ và giận dữ, không ngờ lại bị một tên phàm nhân sỉ nhục.
Đặc biệt là, vành tai gã bị chém đứt một phần, thiếu chút nữa là đi luôn cả cái tai, sự sỉ nhục này khó diễn tả bằng lời được. Lúc này, lỗ tai chảy máu, trong màu đỏ tươi ấy lấp lánh ánh bạc không ngừng nhỏ xuống dưới.
Ngọn lửa tức giận trong lòng Tần Vũ bùng phát, sắc mặt tái xanh, cái tên phàm nhân trong mắt gã không ngờ dám vung kiếm về phía Thần, còn làm thương tổn tới mình, lời nói lại ngông cuồng, không thể nào nhịn được nữa.
"Cứ trốn đi." Thạch Hạo đuổi theo, cứ thế mở miệng, trong vẻ kỳ ảo là sự ngang ngược, tay áo phấp phới, chiến ý ngút trời, cả người cứ như là một vị tiên thiên Thần ma.
Sắc mặt của Tần Vũ lúc trắng lúc xanh, một kẻ phàm nhân dám nói chuyện với gã như thế, nói gã hãy trốn đi, bất kính cỡ nào chứ, trong giọng nói còn có cả khinh bỉ và liều lĩnh, dám xúc phạm thần linh.
Nhưng thật sự là gã không dám dừng lại, bởi vì tòa tiểu tháp cao bằng gang tay kia quá đáng sợ, lai lịch cũng kinh người, đủ chấn động các Thiên tôn ở thượng giới.
Nếu gã dừng lại thì chỉ có con đường chết.
Trên thực tế, gã cũng không có tư cách để chiến một trận với tiểu Tháp, trên một phương diện nào đó, chính là một bá chủ thật sự của thiên địa này, có thể náo loạn càn khôn.
Tần Vũ nhằm về phía Ngũ hành sơn, trong lòng tràn ngập vẻ tức giận khó chịu, bởi vì tên phàm nhân kia nói gã trốn, mà thật sự lại là như thế, cảm thấy mất mặt vô cùng, chẳng còn chút mặt mũi nào.
Gã tự phụ là Thần, bễ nghễ giới hồng trần này, cao cao tại thượng biết bao nhiêu năm, được thế nhân dùng lễ đối đãi, ai nhìn thấy gã cũng phải quỳ lạy, thế nhưng hôm nay lại thảm hại như vậy.
"Thần cũng chỉ đến như thế mà thôi, chỉ biết thoát thân, không biết cao quý ở chỗ nào." Thạch Hạo tiếp tục khinh bỉ, lời nói lạnh lẽo, xem thường.
Trong mắt của Tần Vũ lóe lên ánh bạc, tinh khí thần cuồn cuộn, mái tóc rối bời như muốn bốc cháy, ở hạ giới này lại có người sỉ nhục gã như thế, khó mà nuốt trôi cơn giận này.
"Ngươi sẽ phải trả giá cực lớn cho lời nói ngông cuồng của mình!" Gã lạnh giọng nói.
"Xoẹt!"
Thạch Hạo giơ tay, pháp kiếm óng ánh, lưu chuyển ánh chớp bổ về trước.
Đây chính là thần khí trấn quốc, được tế luyện từ xương thú cấp Thiên, giờ khắc này hóa thành một con Toan nghê màu vàng, uy mãnh và ngang tàn, ngửa mặt hú trời cao, phun n**t t*nh hoa nhật nguyệt, bùng phát ra sấm chớp vạn trượng.
Ầm, tia chớp ào ạt dâng lên, hồ quang sáng rực, tất cả ánh chớp cực kỳ to lớn bao phủ lấy Tần Vũ.
Đây chính là gợn sóng cấp Thần, uy phong của pháp khí đủ để sấy khô sông lớn hồ rộng, san bằng hàng loạt núi cao, uy lực vô cùng vô tận. Nếu không phải Bất Lão sơn có bố trí nhiều trận pháp thần linh thì khi ánh chớp hạ xuống, chắc chắn tịnh thổ hùng vĩ này sẽ hóa thành tro tàn, chẳng còn sót lại thứ gì.