Thanh âm này có thể khiến cho thiên địa rung đông.
Tiếng hét lớn của Thạch Hạo như sấm nổ đùng đùng, kèm theo đó là tinh lực cuồn cuộn, anh linh xung quanh liên tiếp nổ tung, còn linh thể hóa thành ánh lửa, bùng cháy dữ dội.
Nó khí thế ngất trời, tóc đen như ngọn lửa đen nhảy múa, ánh mắt trong veo b*n r* hào quang, giơ thay nhấc chân đều ẩn chứa khí thế hào hùng, giống như muốn dùng tay không xé rách cả thế giới này.
Hai vị Tôn giả khiếp sợ, hàn ý khắp người, chưa từng thấy thiếu niên nào có khí tức kinh khủng như thế, không ngờ khiến họ sinh ra sợ hãi.
"Ngăn cản nó!" Lời nói này xuất phát từ bản năng của hai người, rồi đồng loạt xuất thủ, muốn áp chế khí thế này lại, bởi vì bọn họ cảm thấy quá nguy hiểm.
Cảm giác này vô cùng hoang đường, thân là Tôn giả, bễ nghễ tám vực, kiêu ngạo hồng trần, sao lại có cảm giác này chứ? Kiêng kỵ một thiếu niên, thậm chí còn sợ hãi, chuyện này khó mà tin được.
Ầm một tiếng, bọn họ hợp lực lấy ra một pháp khí, từ trên trời giáng xuống trấn áp vào trong không gian kia.
Thạch Hạo ngửa đầu, ánh mắt như điện, chiến kiếm trong tay hóa thành cầu vòng đâm thẳng trời cao, pháp kiếm màu vàng vô cùng lấp lánh, thời khắc này như trở thành thứ duy nhất trong thiên địa.
"Ầm!"
Đó là một bảo ấn hóa thành ngọn núi lớn màu đen lao nhanh xuống, thế nhưng giữa đường lại nổ tung, đã bị Thạch Hạo chém nát, hóa thành bột mịn.
"Chuyện này..." Hai vị Tôn giả run sợ, đó cũng không chỉ là pháp khí mà còn ngưng tụ toàn bộ pháp lực của hai người họ, muốn dùng tu vi thâm hậu trăm năm của mình để áp chế, thế nhưng lại bị đánh nát.
Sắc mặt hai người trắng bệch, khí thế của tiểu Thạch vẫn tiếp tục, dường như muốn đột phá cực điểm, đạp vào một vùng thiên địa lớn khác.
Lông mày của Tần Vũ nhíu chặt, trong lòng gã vô cùng nặng nề. Luôn cảm thấy chuẩn bị xảy ra chuyện không tốt nào đó, thiên niên này khiến gã giật mình.
Gã có thân phận như thế nào chứ, sao lại như thế được? Có điểm không hợp lý cho lắm, nên biết, dù là Tôn giả đứng trước mặt gã cũng phải cúi đầu run sợ.
"Keeng!"
Trong trận pháp, nơi Tần Hạo đứng truyền tới những trận rung liên hồi, chiến mâu thần linh màu bạc chấn động bay mạnh lên cao, lòng bàn tay nứt toác, máu không ngừng chảy ra.
"Không xong!" Một vị Tôn giả thất kinh.
Toàn bộ chuyện này đều do sự tức giận của Thạch Hạo, chiến ý chớp mắt tăng mạnh, chiến thể đó do pháp lực ngưng tụ cùng với chiến y, suýt chút nữa đã xuyên thủng Tần Hạo.
Tiểu Thạch như nhập ma, tóc đen rối bời, ánh mắt như điện, khí tức cả người tăng vọt, so với lúc nãy không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.
Lúc này, tay trái nắm chiến kiếm, tay phải cầm thần kích trấn quốc, tuy chỉ là một thiếu niên thế nhưng lại tỏa ra khí tức vô cùng lớn, cứ như là một ngọn núi nguy nga không thể leo l*n đ*nh.
Một luồng sức mạnh và âm thanh không tên dâng trào, cứ như âm thanh của tim đập thế nhưng lại rất lớn, vô cùng đáng sợ, thiên địa không ngờ lại hợp nhất cùng nhịp đập này.
"Đạo và mình hợp nhất!" Ánh mắt của Tần Vũ ngưng lại, lộ vẻ giật mình.
Khí thế này, cơ bản không phải một thiếu niên Liệt trận cảnh có thể nắm giữ, ngay cả Tôn giả cũng vô cùng khao khát, chỉ có Thần như gã thì mới có thể đạt tới được.
Tiểu Thạch làm sao làm được? Tinh khí thần khắc họa trong hư không, nắm giữ nhịp đập cả vùng thế giới này. Nó bây giờ có được một luồng sức mạnh kỳ lạ có thể tạm thời khấy động cả vùng thế giới này.