Năm hồ niết bàn, đại biểu cho năm cảnh giới, vừa hay là năm cảnh giới này Thạch Hạo đã tu luyện qua, hiện tại xuất hiện trước mắt, là muốn nó niết bàn ư?
Nhưng mà, nó cảm thấy đối phương sẽ không đời nào tốt như thế cả, bởi vì như nó cũng chẳng có hảo cảm gì với Bất Lão sơn và đối phương cũng như nó mà thôi.
"Lão tổ Tần Vũ... Ngài làm thế là ý gì vậy?" Hai ông lão dẫn theo Tần Hạo đứng ở đằng xa, nghi ngờ hỏi.
"Hạo nhi, ngươi hãy đi đánh với nó một trận để rèn luyện bản thân, thể hiện ra thiếu niên Chí Tôn như thế thì không cần thiết, thật sự đang lãng phí." Tần Vũ mở miệng, nhìn về thiếu niên xa xa.
Tần Hạo gật đầu rồi nhảy lên một cái, Tần Vũ nhấn mạnh ngón tay rồi truyền tống hắn vào trong trận pháp kia.
"Lão tổ, Hạo nhi còn nhỏ." Một vị Tôn giả vội vàng mở miệng, lời tiếp theo lão không có nói ra, ở độ tuổi này thì Tần Hạo khẳng định không phải là đối thủ của tiểu Thạch.
"Các ngươi không biết diệu dụng của hồ niết bàn, trên bia đá ghi cảnh giới gì thì tiến vào cảnh giới đó. Đương nhiên, còn có trận pháp khác phụ trợ nữa, ví như một chiến trường cổ nào đó." Tần Vũ hờ hững nói.
"Lão tổ, nhốt nó ở nơi ấy, là muốn lợi dụng nó để rèn luyện cho Hạo nhi?" Một Tôn giả khác kinh ngạc, hơi vẻ thận trọng, lại lên tiếng: "Nhưng mà tên Tiểu Thạch là một kẻ khó dạy dỗ, lão tổ Tần Tư trước khi lên thiên giới từng nói, nó có một nửa huyết thống của bộ tộc ta, không được bức ép."
"Ta không có bức ép, chỉ là luận bàn bình thường mà thôi, còn nữa nó lớn lên ở bên ngoài nên chắc chắn không vừa lòng với tộc ta, cứ bỏ mặc cho nó tự trưởng thành thì rất nguy hiểm!" Tần Vũ đáp.
Hai vị Tôn giả biến sắc, tiểu Thạch ra tay rất quyết đoán, một lần g**t ch*t hai vị Tôn giả Bất Lão sơn, có thể thấy được nó thật sự bất mãn với việc Tần tộc muốn làm chủ hoàng cung Thạch quốc.
Hơn nữa, nó trời sinh Chí Tôn, nếu chết trẻ thì không nói, chỉ khi trưởng trưởng, quật khởi trong Đại hoang thì khẳng định sẽ rất kinh khủng, thành tựu khó có thể tưởng tượng được.
"Những việc ta làm đều là vì Bất Lão sơn cả, kế hoạch niết bàn chí tôn, nếu cần dùng tới nó thì sẽ đưa tới thượng giới để xử lý. Nhưng nếu không cần dùng, thì nhất định phải nằm trong bàn tay bộ tộc ta, không thể thả ra ngoài!" Lời nói của Tần Vũ đầy lạnh lẽo, rất tàn khốc.
"Lão tổ, ý của ngài là... xử trí nó như thế nào?" Một vị Tôn giả bước lên hỏi.
"Tương lai ai có thể nói rõ, hiện nay không cần nôn nóng. Cho dù hậu nhân có đánh giá ta như thế nào thì mặc kệ, nhưng một điểm không thể phủ nhận là, việc ta làm đều muốn tốt cho Tần tộc." Lời nói của Tần Vũ ngày càng âm trầm.
Hai vị Tôn giả này giật mình, bọn họ đều biết, vị lão tổ này chẳng phải là người hiền lành gì, một khi đã quyết định chuyện gì thì vô cùng tàn nhẫn vô tình.
"Trên người nó có pháp môn Côn Băng? Bảo thuật cái thế như thế buộc phải lọt vào tay Tần tộc ta!" Lời nói của Tần Vũ như chặt đinh chém sắt.
"Cưỡng ép đoạt lấy, với tính cách kiên cường của nó chắc chắn sẽ tự hủy, sẽ không bao giờ giao lên." Một vị Tôn giả nhắc nhở.
"Tuy Tần Trạm điên điên khùng khùng nhưng suy nghĩ rất đúng. Biết bỏ công để thu lấy bảo thuật có cấp độ như thế, dựa vào thần thông của ta muốn đoạt lấy, cơ hội cao hơn nhiều." Tần Vũ cười gằn.
"Hạo nhi vào đó, ồ, đó là gì thế, những linh thể đều xuất hiện, đây là chiến trường anh linh?"
Tần Vũ gật đầu, nói: "Ta đã xếp đặt chiến trường anh linh, di chuyển một vùng không gian đặc dị khác tới. Lần này đủ khiến cho hồn phách của tiểu Thạch phải rời khỏi thân thể, sau đó dùng hồ niết bàn khắc lại pháp môn của nó."