Cổ thụ cao to, cành cây như rồng già, lá cây óng ánh, lưu chuyển đại đạo.
Đây là một cây cổ thụ sinh trưởng không biết bao năm tháng, các đời Thần linh đều ngồi xếp bằng bên dưới gốc cây, khiến nó có đạo tắc phức tạp, có thể giải thích được đại đạo.
Thần linh hoặc là từ trần, hoặc là tiến vào thượng giới, thứ duy nhất không biến mất chính là cây cổ thụ này, vẫn cắm rễ sống ở nơi đây.
"Ta rất muốn gặp ba mẹ mình." Thạch Hạo lên tiếng, trong lòng tuy nôn nóng thế nhưng không có thể hiện ra ngoài, cũng không có gấp gáp đứng dậy, chỉ bình tĩnh lên tiếng.
Ở đây, nó cảm nhận được một loại đại đạo như trời, không có cảm giác như ở vực sâu u tối, càng gần với đạo hơn, như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm phải.
Ngồi xếp bằng dưới cổ thụ, sự xao động trong lòng của nó biến mất, lửa hận cũng dập tắt, tâm tình dần dần ôn hòa lại, cũng bởi vì nhận được sự ảnh hưởng của cây cổ thụ và vị Thần này.
Dưới cây cổ thụ, vị Thần linh ngồi xếp bằng, rất siêu thoát, mặc dù là một chàng trai thế nhưng lại xinh đẹp siêu phàm thoát tục, như không thuộc về nhân giới, kỳ ảo như tiên.
Thạch Hạo chưa từng gặp ai như thế cả, chỉ cần ngồi xếp bằng mà có thể ảnh hưởng tới trời đất, khiến nơi ấy trở thành thần thổ.
Cánh hoa óng ánh rơi là tà xuống dưới, người này tựa như vượt qua chúng sinh, không có thần năng vô thượng phô trương, cũng không có uy thế kinh khủng, duy chỉ có một loại chân thật, phóng thích "chân ngã".
"Nhân chi thường tình, tự nhiên có thể gặp." Y vẫn nhắm mắt khẽ mở miệng, hào quang phát ra từ chiến y hoàng kim rất nhẹ nhàng chẳng hề nhiếp người, mà cả người cứ như ở ngoài trần thế vậy.
Thạch Hạo vô cùng kinh ngạc, đối phương không ngờ lại đáp ứng, nó cho rằng sẽ gặp phải phiền phức, cảm thấy người của Bất Lão sơn sẽ ngăn cản, không cho nó gặp ba mẹ mình.
"Vậy xin hãy mở trận pháp." Thạch Hạo mở miệng.
"Ta không đồng ý!" Đúng lúc này, một âm thanh cực lớn truyền tới, cứ như chuông lớn ngân vang vậy, nổ vang nơi xa xôi chấn động cả tòa sơn cốc.
Dù thân thể mạnh như Thạch Hạo cũng phải lắc lư, tuyệt đối không phải là Tôn giả, pháp lực như đại dương ào ạt ập tới, khí thế bễ nghễ chúng sinh, cao cao tại thượng.
Nó không có nhìn thấy là ai, thế nhưng biết được, tuyệt đối là một nhân vật mạnh mẽ tuyệt đỉnh, hơn nữa cũng chẳng hề có hảo cảm với mình!
"Tần Vũ, ngươi vẫn ngang ngược như vậy mà." Thần dưới cổ thụ lên tiếng.
Năm ngọn núi cùng tồn tại trong Bất Lão sơn, cứ như năm ngón tay người úp xuống mặt đất, trên một ngọn núi trong số đó có một đại điện bằng đồng đã hoen ố.
Thanh âm phản đối được truyền ra từ nơi đây, trong cung điện đồng thau có người mở mắt, từ trên bồ đoàn đứng dậy. Toàn thân được bao phủ bởi ánh bạc, còn như là thánh hỏa từ tuyên cổ không ngừng nhảy múa.
"Tần Nhất Phàm, ta thừa nhận ngươi có tài năng xuất chúng, là kỳ tài số một số hai từ trước tới nay của Bất Lão sơn, thế nhưng ngươi đã tiến vào thượng giới, đã rời khỏi bộ tộc, vì sao lại can thiệp vào tộc sự trong hạ giới?"