Thạch Hạo xách Tần Trạm nhanh chóng nhằm thẳng khu vực trước mắt, trên mặt nó có thể thấy được vẻ hoang mang, bóng người kia từng xuất hiện trong giấc mơ của nó, trên thực tế vô cùng tiếc nuối.
Ba, mẹ, đối với người khác thì vô cùng thân thiết, luôn luôn bên cạnh, chăm sóc từ nhỏ. Nhưng với nó lại là một loại khát vọng, từ nhỏ đến lớn không hề cảm nhận qua.
Tiểu Thạch kinh diễm, quật khởi trong Man hoang, dựa vào bản thân tự mình rời đại sơn, đoạt lấy uy danh hiển hách, bễ nghễ quần hùng, chưa từng nhờ tới sự giúp đỡ của ba mẹ thế nhưng vẫn có thể ngạo thị đương đại.
Nhưng nó vẫn luôn luôn nhớ mãi, tiếc nuối trong lòng, giờ cuối cùng cũng gặp lại, nỗi nhớ thương trong lòng cần được bù đắp, vô cùng khao khát tình thân.
Mặt đất chiếu lên những luồng sáng, ký hiệu lấp lánh tỏa ra khí tức thần linh, Thạch Hạo thất kinh, đây là một trận pháp thông thiên khóa chặt các nơi trong sơn cốc.
"Ba!" Thạch Hạo hô to.
"Mẹ!" Nó tiếp tục gào thét.
Những lời này đều phát ra từ tận đáy lòng, tuy qua đi rất nhiều năm rồi nhưng trong lòng không hề ruồng bỏ, cũng không thấy xa lạ gì, hai hình bóng kia lưu lại ấn tượng quá sâu sắc trong trí nhớ nó.
Âm thanh phản hồi lại trong cốc rất lớn, cứ như là sấm nổ vang rền, thế nhưng hai bóng người kia chẳng hề đáp trả.
"Là sức mạnh của trận pháp, nó ngắn cách tất cả mọi thứ với nơi đó, đại ca có thể thấy thế nhưng người bên trong không thể thấy được." Đả Thần Thạch bên trên sợi tóc của nó lên tiếng.
"Mày có thể phá trận không?" Thạch Hạo hỏi, sự gấp gáp trong nội tâm càng mạnh hơn, hận không thể lập tức xông vào để gặp hai người.
"Đây là trận pháp thần linh, độ khó cực lớn, cần phải có thời gian, nên biết rằng muốn phá giải thứ trận pháp như thế này chỉ cần mỗi kỹ xảo cũng chưa đủ, mà còn cần phải có thực lực tương xứng." Đả Thần Thạch nói.
Phía sau, hai ông lão áp sát, ai cũng đều ra tay rất quyết đoán, bởi vì Tần Trạm bị Thạch Hạo xách nơi tay nên lúc nào cũng có thể mất mạng.
Đồng thời, bọn họ cũng nhìn ra được, những ký hiệu lấp lánh trong huyết thanh thần thánh ấy đã bị tiểu Thạch cướp lấy và đạt được bí pháp niết bàn, gần như hoàn toàn đầy đủ, mà chuyện này không thể truyền ra ngoài được.
Nên biết, dù là hai người bọn họ cũng chỉ đạt được bản không trọn vẹn, loại đại pháp trấn giáo này cũng chỉ có số ít người mới có thể tu hành, là bí mật bất truyền.
Một con Chư kiền mạnh mẽ và hung ác hiển hóa ra ngoài tấn công về phía Thạch Hạo, đây là do bảo thuật diễn biến mà thành.
Mà tên còn lại thì cả người bắt đầu thiêu đốt, nhanh chóng hiện ra hơn 100 tòa trận pháp trong cơ thể xung quanh người, cứ như xuất hiện một vùng sao lớn, mênh mông cuồn cuộn, sáng rực và chói mắt.
Cũng trong lúc này Tần Hạo đánh tới, giơ tay nhấc chân đều là đạo pháp tự nhiên, ngân mâu trong tay vang lên những tiếng vù vù, hóa thánh một luồng ánh bạc lấp lánh bay vụt tới.
"Xoẹt!"
Lông chim đỏ đậm bay lượn, một con Chu tước bay lượn trên trời trao, xung Thạch Hạo dâng lên ánh đỏ, nó triển khai Bốn kích Chu tước Thái cổ!