Bên trong sơn cốc tinh khí dâng trào, hào quang trắng xóa cứ như cả đại dương mênh mông tụ về đây, vô cùng rực rỡ và chói mắt, ngoài ra còn có hương thơm tươi mát của cây cỏ.
Cốc thần!
Đây chính là một biệt hiệu khác mà Bất Lão sơn dành cho nơi này, là nơi mà Thần của tộc này dừng chân, toàn bộ pháp tắc đều tập hợp hết ở đây, trật tự không hề thiếu sót, đại đạo viên mãn.
Nên biết, pháp tắc ở hạ giới có khuyết, thiên địa không hoàn chỉnh, đây chính là một vấn đề vô cùng lớn, ở Bất Lão sơn lại có một nơi như thế này nên đủ để xưng là sơn cốc của các Thần. Chiến y trên người Thạch Hạo dính máu thế nhưng nó lại rất kiên quyết, vác theo Tần Trạm tiến vào trong cốc này, thời khắc này nó trở nên ngang ngược và quyết đoạn, chiến khí trên người cuộn trào.
Tuy thương thế Tần Trạm rất nặng, thân thể rách toác thế nhưng vẫn nở nụ cười, máu me đầy mặt, bộ dáng dọa người, nói: "Rất mạnh, còn lợi hại hơn cả ông nội cụt tay của ngươi nữa."
"Bốp!" Ánh mắt của Thạch Hạo khẽ liếc xuống, một tay xách theo lão còn tay kia đập mạnh xuống.
"Rầm!" một tiếng, Tần Trạm lần nữa bay vụt sang ngang, một luồng sức mạnh cực lớn nện thẳng lên người lão khiến lão cứ như là ngôi sao chổi vụt ngang bầu trời, nện thẳng lên trên vách sơn cốc.
Việc này khiến cho ngọn núi ầm ầm chấn đống, vết máu hình người in hằn trên vách đá, chỉ cần nhìn thôi đã giật mình rồi, Tần Trạm từ từ rơi xuống chân núi.
Lão thật sự rất mạnh mẽ, nếu là người bình thường đừng nói là sống sót, dù là thân thể cũng phải nổ tung, trở thành một đống thịt bầy nhầy. Sức mạnh của Thạch Hạo lớn biết bao? Đủ để hủy một ngọn núi.
Tần Trạm được gọi là kẻ điên, thuở nhỏ ngang ngược, cuồng si thần đạo, tu thành công rất nhiều thần thông đại đạo của Bất Lão sơn, pháp lực vô song, sớm đã gột rửa thân thể vô số lần, cứng rắn như kim cương.
"Ta ho ra máu, thân thể rách toác, đúng là kỳ tích mà." Đến nước này mà lão còn tự giễu bản thân.
Mấy chục năm trước, lão đã thu thành pháp thể bất lão, là một trong tuyệt học chí cao trong tộc, không nói những pháp môn khác, chỉ riêng dùng thân thể cũng đủ đấu đá tứ tung với cảnh giới Tôn giả khác rồi. Thạch Hạo lạnh lùng, một bước bước ra là trăm nghìn trượng, một chân quét tới cứ như là giao long vẫy đuôi khiến cho cả hư không cũng phải vặn vẹo.
Một cước này nhằm trúng ngay ngực của Tần Trạm, cứ như là một thanh chiến mâu lần nữa đánh văng lão lên vách đá, chân của Thạch Hạo căng ra tới mức thẳng tắp.
"Tiếp tục nào, xem thử ngươi có thể nghiền nát được ta hay không, ở ngoài sơn cốc, đó chính là nơi ta đá cái tên cụt tay cụt chân tới mức nôn mửa ra máu, bị thương rất nặng..." Tần Trạm cười to, người đầy máu trông rất hung tợn.
"Ầm!" Thạch Hạo không nói lời nào, một quyền nện xuống kéo theo là một tràng vực cực kỳ mạnh mẽ ịn hẳn lên cằm lão, âm thanh răng rắc của xương gãy vang lên, mười mấy cái răng từ từ rơi ra ngoài.
Đòn đánh này, đủ nghiền nát người khác thành thịt vụn, thân thể nổ tung, nhưng Tần Trạm lại còn sống, vẫn lạnh lẽo cười to như trước.
Phía sau, Tần Hạo một thân thần y trắng bạc, tóc đen bay lượn, con mắt lấp lánh có thần, lần nữa giơ thanh ngân mâu trong tay chỉ thẳng sau lưng Thạch Hạo, chiến ý tuôn trào. Sắc mặt Thạch Hạo lạnh lùng, chẳng thèm quay đầu lại, cảm nhận được luống sát ý mạnh mẽ và sắc nhọn khóa chặt lấy mình, phù văn toàn thân nó lưu chuyển, cứ như hỏa diễm nhảy múa.
Hai ông lão lắc đầu, một trong hai người kéo Tần Hạo lại không cho y làm nên điều gì dại dột, đồng thời ấn mạnh thanh chiến mâu trong tay y xuống.
Mà tên kia khẽ nói: "Tần Trạm vì tu hành nên hóa điên, cháu không nên can thiệp làm gì."
"Hả?" Tần Hạo kinh ngạc, lộ vẻ nghi ngờ.