Thạch Hạo cất bước, khí lưu ở phía sau nổ tung, tiếng nổ vang rền như sấm, chùm sáng liên tiếp tỏa ra, nó tay nắm quyền ấn cứ như là một vị Thiên thần mặt trời, đánh thẳng về phía Tần Pháp!
Giơ tay giơ chân, đều là những động tác vô cùng tự nhiên nhưng lại tạo nên thanh thế như vậy, khiến cho Tần Pháp phải rút lui về sau.
"Vù!"
Hư không run rẩy, một quyền của Thạch Hạo mang theo khí thế lật đổ vụt tới, đơn giản và trực tiếp, nắm đấm đó từ lờ mờ chuyển sang sáng rực, từ ánh đen tới màu vàng óng, đây là sự biến đổi về chất.
Nhanh đến cực hạn, không thể tránh né.
Tần Pháp khoanh hai tay lại với nhau, miệng và mũi phóng ra tinh chất vốn có màu sữa, nơi hai tay lão hiện lên vô sô ký hiệu, sức mạnh khổng lồ cộng hưởng cùng nhau.
Đây chính là đạo hạnh của Tôn giả, ngăn cản lấy nắm đấm của Thạch Hạo, đây là lần đầu tiên hai người va chạm trực tiếp với nhau.
Hơn nữa đây không phải là phòng ngự đơn giản, hai tay giao nhau từ lâu đã hóa thành một đôi giao long cùng nhau ngân vang, rồi hóa thành một cặp ngân tiễn* cực lớn.
(*) Tiễn ở đây là Cái Kẹp không phải là Mũi Tên. Cái kẹp màu bạc.
Ngân tiễn thần thông, được xưng là song giao tiễn, hai tay như rồng, giao nhau hóa thành hai con giao long to lớn, có thể kẹp nát vô số vũ khí mạnh mẽ.
"Keeng!"
Chớp mắt, nắm đấm của Thạch Hạo tới gần, đôi giao tiễn này sáng rực lên, ánh bạc chói mắt, chúng nó kẹp chặt lấy nắm đấm màu vàng óng, tiếng rồng ngâm không dứt bên tai, chấn động thiên địa.
Chỉ trong chớp mắt mà cả hai người bùng phát ra hai chùm sáng chói mắt.
Thạch Hạo cảm nhận được sự mạnh mẽ thật sự của Tôn giả, loại pháp lực mà cứ như đại dương xoắn mạnh tới, đồng thời pháp tắc cứ như là thần kiếm vô cùng sắc bén muốn chém nát nắm đấm của mình.
Tần Pháp càng kinh ngạc hơn, con ngươi co rút lại, hai tay run rẩy, lão là Tôn giả nhưng lại bị chặn đứng, chiến y này quả nhiên đáng sợ, có thể giúp cho thiếu niên này thực lực tăng lên một cảnh giới lớn, có thể đánh ngang một trận với mình.
"Ầm!"
Nắm đấm của Thạch Hạo chấn động, bàn tay màu vàng dâng lên ánh hoàng kim, cứ như ngọn hỏa sát dâng trào, rực rỡ và điên cuồng.
Tần Pháp kêu to một tiếng, cặp song giao kia hoàn toàn bị đánh tan, mà một nguồn sức mạnh cực lớn nhằm thẳng phía lồng ngực lão, hung mãnh khó mà ngăn cản.
Lão hét lớn một tiếng lập tức cả người phát sáng. Khắp người đều là trận pháp, những phù văn vô cùng mạnh mẽ này được khắc lên thân thể, đó là hàng loạt sát trận.
Cú đấm này bị ngăn cản, thế nhưng Tần Pháp vẫn phải rút lui, trong miệng không ngừng phun máu, nguồn lực vừa rồi không có bị hóa giải toàn bộ, một phần nhỏ chảy vào cơ thể.
"Thật mạnh!" Tần Pháp khiếp sợ. Nó chỉ là một thiếu niên ở Liệt Trận cảnh, ngoại trừ chiến y màu đen kia ra thì sự mạnh mẽ của bản thân mới là cơ bản nhất.
Lần giao chiến này khiến Tần Pháp hiểu rõ, thân thể kết hợp với chiến y, quả thật có thể trực chiến đánh với Tôn gải, thêm nữa bản thân của Thạch Hạo quá tuyệt vời, nắm giữ sức chiến đấu vô tận.