Ngọn núi Ngũ Hành có màu nâu xám, khắp nơi linh thảo sinh trưởng, từng tia linh khí lượn lờ.
Khe núi chỉ chiếm một khu vực nhỏ được trận pháp thần linh bảo vệ, Thạch Hạo đứng bên cạnh nên thấy được những hàng chữ viết được lưu lại của Thần vương, của Thiên thần trên một tảng đá lớn.
Đây là ngọn nguồn, từng có rất nhiều cường giả tới đây, tọa hóa* có, chết trận có, đi tới thượng giới có.
(*): Trong đạo Phật chỉ Hoà thượng ngồi chết.
"Nhìn thì rất nhiều, kỳ thật được tích lũy từ Thái cổ cho tới giờ, trong năm tháng quá biết bao anh hùng đều được mai táng nơi đây." Ông lão lên tiếng, lão tên là Tần Pháp, tu đạo đã hơn 200 năm, thành Tôn giả cũng mới mấy chục năm.
Thạch Hạo gật đầu, bắt đầu nói chuyện tán phét, nó muốn biết khe núi này khi nào thì mở ra, chờ ở đây lâu rồi mà chẳng hề thấy động tĩnh gì cả.
"Cũng sắp rồi đó, muộn nhất cũng không quá hai ngày nữa sẽ mở." Tần Pháp nói.
Thạch Hạo cảm nhận được linh khí nơi đây rất đậm đặc, bên ngoài khe núi còn thế thì bên trong có thể tưởng tượng nó sẽ như thế nào, tất nhiên tinh khí trời đất như biển nhưng đã bị đại trận phong tỏa tinh hoa.
Cha mẹ đang tu hành bên trong, vì sao không tới tìm mình, Thạch Hạo hơi nghi vấn, rầu rĩ không vui nãy giờ.
"Ba mẹ của ta, tới đây cũng đã mười mấy năm, họ có khỏe không?" Nó nói bóng nói gió rồi dò hỏi.
"Rất khỏe, họ cũng rất nhớ ngươi, chỉ bởi vì muốn tu một môn thần thông nên khó mà rời khỏi khe núi đó được" Tần Pháp mỉm cười nói.
Thạch Hạo yên lặng một hồi rồi khẽ lắc đầu, nhớ tới một vài chuyện trong quá khứ, lúc Liễu Thần mở ra thức hải giúp nó nhìn thấy cảnh tượng năm đó. Lúc ấy, ba mẹ đã vì nó nên đại chiến với Võ Vương phủ, rời khỏi gia tộc, việc này khiến nó thương tiếc vô cùng, họ rất yêu thương nó.
"Các ông giam ba mẹ ta ở đây?" Thạch Hạo mở miệng, ánh mắt có chút tức giận.
Nó nhìn kỹ Tần Pháp, nói: "Đừng nói ông cũng muốn đưa ta vào đây rồi giam cầm ta chứ?"
Tần Pháp cười cười, nói: "Muốn đối phó ngươi thì rất dễ, đã tiến vào Bất Lão sơn ta thì muốn gây khó dễ ngươi thì dễ như trở bàn tay, mở đại trận thì dù thần ma cũng có thể giết."
Nói tới chỗ này, lão mời Thạch Hạo ngồi xuống, nơi đây có bàn cùng ghế đá được đặt cạnh sát bên khe núi, ngồi nơi đây có thể nghe thấy hương thuốc thơm ngát, khiến tinh thần trở nên sảng khoái.
"Ngươi cảm thấy nơi đây thế nào, thiên địa nơi đây rất thanh tú, ở đây tu hành thì có thể gia tốc cho sự tiến bộ tu vi của ngươi.'' Tần Pháp nói.
"Vậy là ông muốn giam cầm ta rồi?" Thạch Hạo lạnh lùng mở miệng.
"Không, chúng ta chỉ muốn tốt cho ngươi thôi." Tần Pháp lắc đầu, nói: "Ngươi cũng biết, thiên địa này có khuyết, pháp tắc không hoàn chỉnh, nếu như cứ kéo dài thì sẽ tạo nên sự thiếu hụt cho tu sĩ."
Thạch Hạo không nói lời nào, lẳng lặng nhìn lão.
"Ta muốn nói cho ngươi biết, Bất Lão sơn ta chính là nơi đoạt tạo hóa thiên địa, trong khe núi này đại đạo không thiếu hụt, pháp tắc đầy đủ, nếu tu hành ở đây thì trong cơ thể sẽ gieo xuống hạt giống Đạo thai hoàn mỹ, tương lai có thể đặt chân l*n đ*nh cao nhất." Tần Pháp nói.