Một đám người đỏ mặt tía tai, cặp mắt phun lửa, từng người hô hấp dồn dập, tiến thối lưỡng nan, không ngờ lại xuất hiện cục diện như thế này.
"Chư vị, thấy pháp chỉ tổ sư mà không quỳ, đây chính là đại nghịch bất đạo, laị có thêm tổ ấn đóng chồng lên, các ngươi là muốn làm trái ư?"
Thạch Hạo thờ ơ mở miệng, cứ như chẳng còn sức lực gì, thế nhưng khi mọi người nghe thấy cứ như dao cắt vào thịt, lúng túng và đau đớn, không có tình cảnh nào bết bát hơn thế này.
"Rầm rầm!"
Có người quỳ xuống, sắc mặt cực khó coi, nói: "Tổ sư trường sinh, thần thể bất diệt."
Có người mở đầu thì những người khác lục tục quỳ lạy theo, âm thanh rầm rầm không dứt bên tai, sắc mặt mọi người đỏ chót, việc này khiến họ giận dữ và xấu hổ. Vốn muốn hạ mã uy Thạch Hạo thế nhưng lại tự rước nhục vào thân.
Cuối cùng, đoàn người gắn gượng quỳ xuống kể cả huynh trưởng Tần Lập của Tần Siêu, còn có Tần Thủ Thành bị chém đứt một chân một tay kia nữa, ai nấy sắc mặt đều tái xanh, không cam lòng và tức giận.
"Đứng lên đi, mặt đất lạnh lắm." Thạch Hạo nhẹ nhàng nói.
Lời nói thế này khiến đám người máu dồn lên não, tức giận và xấu hổ. Đây là chuyện quái gì thế này, cả đoàn người hùng hổ kéo tới thế nhưng không những không khiến người ta sợ hãi mà ngược lại còn phải quỳ rạp xuống.
Khi đám nam nữ trẻ tuổi đứng dậy thì bầu không khí trong sơn môn trở nên căng thẳng, sát khí tràn ngập, đám người này tức đến nỗi muốn phát điên.
Quỳ lạy pháp chỉ, còn không phải là đang quỳ lạy dưới chân tiểu Thạch à? Nhưng đáng ghét nhất chính là, tờ pháp chỉ này lại nhăm nhúm thành một cục trong tay tên quỷ kia.
Bọn họ thấy rõ, khi tên quỷ này móc tờ pháp chỉ từ trong lòng ngực ra thì đã vo tròn thành một cục, cứ như là tấm giấy vụn vậy.
"Ngươi làm tổn hại pháp chỉ, tội không thể tha thứ!" Tần Lập quát lớn.
"Ngươi nói linh tinh gì thế hả?" Thạch Hạo quét mắt rồi rung rung tờ pháp chỉ, cả trang giấy phát sáng, ánh sáng màu vàng chiếu rọi, thần thánh hoàn mỹ, lập tức trở nên thẳng tặp không còn nhăn nheo gì nữa.
Chỉ một miếng nhỏ của tờ pháp chỉ này đã có giá trị vạn kim rồi, vật liệu chế tạo vô cùng quý báu cho nên khó mà tổn hại được, chỉ hơi trải ra là trở về hình dáng ban đầu.
"Dẫn hắn tới Thần Vương điện." Trong sơn môn, một ông lão không kìm nén được nữa, cứ tiếp tục dây dưa nữa sợ không biết xảy ra chuyện gì.
Rất nhiều người cũng nhìn ra được, tên tiểu Thạch này cũng không dễ để tới nơi đây, nếu trêu chọc nó thì rất có thể cái gì cũng dám làm, tới khi truyền ra ngoài sợ rằng sẽ trở thành chuyện cười cũng nên.
Tần Minh đi ở bên cạnh, Thạch Hạo chậm rãi dạo quanh, chẳng hề hoang mang, xung quanh được bao phủ bởi mờ mịt khói trắng, nó thong dong ngắm cảnh.
"Tức chết đi được mà!" Tần Lập rống lớn.
Cả đám người nắm chặt nắm đấm, tìm người gây phiền phức không được ngược lại bị người ta làm nhục, việc như thế này càng uất ức hơn, thế nhưng bọn họ cũng chỉ có thể nhìn bóng lưng của Thạch Hạo chớ không thể nào ra tay được.