Trong khoang khách quý, vài thiếu nữ nơi đây tuổi cũng không quá lớn, mỗi người đều có phong thái siêu nhiên, cả người đều được thải quang mịt mờ bao phủ, đó là luồng tiên linh khí ngăn cách các nàng với trọc khí ở hạ giới.
Hiển nhiên, các nàng đều có lai lịch phi phàm, ai cũng giống như nữ tiên, tuy không thể nhìn thấy hình dáng rõ ràng thế nhưng thông qua kiểu dáng như thế thì đều có thể nhận biết được.
"Thạch huynh thật là kinh diễm nhen." Cô gái áo lam than thở, một tầng sương mù bao phủ, ánh sáng màu xanh nước biển tràn ngập khiến nàng vô cùng linh động và thoát tục.
Nàng lên là Lam Vũ, đôi mắt sáng to tròn, mưa ánh sáng màu xanh lam mượn lờ bên người, thân thể cao ráo hoàn mỹ, vẻ mặt ôn hòa kèm theo sự siêu nhiên khiến người khác không thể lại gần.
Thạch Hạo nở nụ cười, vốn nó rất dễ thương, hiện tại càng thêm rạng ngời, nói: "Gặp được mấy vị tiên tử đúng là phúc phận của ta, mấy vị trông thông minh và xinh đẹp, có thể gặp thật sự rất vinh hạnh."
Mặc dù nó không thích một vài đạo thống thượng giới, thế nhưng cũng không vô duyên vô cớ kết oán với những người này, cô gái trước mắt khách khí như thế cho nên nó cũng nhẹ nhàng đáp lễ.
Một vài thiếu nữ khác đứng bên cạnh quan sát thì trong lòng lấy làm kỳ lạ, pháp tắc hạ giới không trọn vẹn, linh khí cũng không có nồng nặc cho lắm cho nên việc tu hành sẽ chậm hơi đôi chút. Mà thiếu niên trước mắt này, tuổi mới mười lăm thế nhưng lại có thành tựu như vậy, thật sự rất bất phàm.
"Liệt trận đã thành công, tinh khí thần no đủ, hơn nữa tiềm lực vô hạn, tư chất như thế nếu như ở thượng giới cũng không hề dễ gặp." Một cô gái đứng bên cạnh cười nói, nàng một thân y phục màu bạc, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều mang vẻ thánh khiết.
Nàng tên là Thủy Nguyệt, người cũng như tên, trong sáng như trăng rằm, thoát tục và xuất thế, hào quang màu xanh bao phủ thân thể, mỗi một cái nhíu mày hay là nở nụ cười đều mang theo vẻ xán lạn thần thánh.
"Ta thấy, mấy vị tiên tử đều rất kinh người, tán dương như thế, ta chịu không được đâu." Thạch Hạo khiêm tốn nói, nếu như để người ta biết được Hùng hài tử lại biết điều như thế này nhất định sẽ hóa đá ngay.
Ở Bách Đoạn sơn săn sinh linh thuần huyết, ở Hư Thần giới hung tàn "nhân thần cộng phẫn", sự tự tin dù trong cả vạn năm cũng không ai bằng, thế nhưng giờ lại khiêm nhường như thế, khó mà tin nổi.
"Tỷ tỷ, các ngươi thật là khách sáo đi mà, chém gió thì cứ chém thoải mái, thậm chí có gả cho giới hồng trần thì cũng cần gì rụt rè như thế chứ." Một cô gái được ánh đỏ nhạt bao phủ lên tiếng, tuổi của nàng không lớn, nhiều nhất lớn hơn Thạch Hạo một hai tuổi là cùng, thế nhưng lại rất nhí nhảnh, tính tình luôn luôn hướng ngoại.
"Ta cầu còn không được nữa là, vị tiên tử này có đồng ý vĩnh viễn lưu lại trong hồng trần không?" Thạch Hạo cười ha hả, ưu thế mặt dày bắt đầu phát huy.
"Thế ngươi thấy tỷ tỷ ta thế nào?" Hồng Hoàng nở nụ cười quyến rũ động lòng người, một thân ánh đỏ lấp lánh dâng trào, mang theo giọng điệu đùa giỡn.
"Thiên kiều bá mị*, nhất tiếu khuynh thành, vừa thấy đã yêu, đây chính là lựa chọn tốt nhất khi vác về nhà làm vợ." Thạch Hạo nghiêm túc nói.
(*): Xinh đẹp quyến rũ.
Vài thiếu nữ khác đều ngẩn ra, sau đó là cười khúc khích, thường ngày ai nấy đều trở thành trung tâm, được người vây quanh khen tặng ít ai dám trêu chọc, hiện tại thấy khá là thú vị.