Một đại lộ kim quang từ phương xa trải rộng lại, cánh hoa bay lượn đầy trời vô cùng lấp lánh, cứ như là những bông hoa đại đạo tỏa ra trong hư không.
Một đám người xuất hiện và canh gác để bảo vệ nhóm người quan trọng nào đó chuẩn bị tới nơi đây, hiển nhiên bọn họ cũng muốn sử dụng pháp thuyền dài vạn trượng kia.
Nơi đó vô cùng chói mắt, pháp khí mạnh mẽ mở đường, con đường màu vàng xuất hiện, mưa hoa tỏa ra vô tận, hương thơm dập dờn.
"Phô trương ghê thật." Đây chính là suy nghĩ của tất cả mọi người thế nhưng không một ai dám nói gì cả, khi đối mặt với người của Thượng giới thì sinh ra sự kính nể từ trong nội tâm.
Việc này có ảnh hưởng rất lớn, người thượng giới xuất hiện ở nơi đây chắc chắn sẽ khiến cho các giáo chấn động và cố gắng tiếp đãi thật chu đáo, nếu không rất có thể sẽ dẫn tới mầm họa nào đó cũng nên.
Chỉ như người của Bất Lão sơn có liên hệ với thượng giới thì mới không quá hoảng loạn, còn những tu sĩ của các giáo phái khác đều kính cẩn vòng tay nịnh nọt.
Như Tần Minh cũng phải tránh lui, tuy không có khúm núm nịnh bợ thế nhưng cũng có phần kiêng kỵ, lão không muốn lại quá gần nên giữ khoảng cách nhất định.
Ánh mắt của Thạch Hạo lóe sáng, không nghĩ rằng mình vừa mới tới Huyền vực mà đã gặp tình cảnh như thế này, nghe nói các quý nữ và anh tài của thượng giới muốn hạ xuống, không ngờ lại trùng hợp như thế.
Đại nhân vật hạ xuống không được do có quy tắc hạn chế quá lớn, thế nhưng một vài hậu bối lại có thể cho nên họ đã dùng pháp lực cực lớn đưa xuống.
Thường ngày, chiếc pháp thuyền vạn tượng chuyên di chuyển qua các nơi trong Huyền vực, mỗi ngày có thể đi một triệu dặm*, tốc dộ cực nhanh và chỉ dừng lại ở một vài nơi trọng yếu.
(*): 1 dặm xấp xỉ 1.61 km
Người thượng giới tiến thẳng lên thuyền, toàn bộ các thuyền trưởng ra nghênh đón, vô cùng hoan nghênh và khách sáo.
Những người này muốn đi dạo Huyền vực để du ngoạn trọng địa của các giáo, nhận thức những đặc sắc ở hạ giới, dùng thuyền di chuyển cũng là một lựa chọn không hề tệ.
"Bọn họ cũng di chuyển bằng thuyền này?" Thạch Hạo hỏi.
"Họ hạ giới đã được mấy ngày, lâu nay toàn tham quan qua các đại sơn, nghe tiếng về chiếc bảo thuyền này nên muốn dùng sức mạnh của nó để đi khắp Huyền vực." Có người hiểu chuyện lên tiếng.
"Có thể trong nhóm người này có nhân vật ngút trời của Bất Lão sơn ta." Trong lòng Tần Minh hơi động, trước kia lão cũng từng nghe ngóng được một vài tin tức trong tộc.
Trong lòng lão bồn chồn, rất muốn lại gần để tim hiểu đôi chút. Nếu như có thể kết thân với đám nhân vật kia thì sau này địa vị trong tộc chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió. Nhưng mà, lão cũng rất sợ, lỡ may trêu chọc ai đó thì gặp họa cả đời.
Lúc này, chiếc chuyền kia đã áp sát tới, rất nhiều tu sĩ mạnh lên thuyền và nhiệt tình chào hỏi, không khí sục sôi, bảo quang không ngừng lóe lên, khí lành bao phủ khắp thuyền.
Nơi đây chẳng thể yên tĩnh được, những nhân tài đã lên thuyền trước đều tự động rút lui nhường chỗ cho người thượng giới vào khoang chính.
Chiếc thuyền dừng lại một khoảng thời gian, nhân mã các giáo lục tục lên thuyền, không lâu sau, Tần Minh quay đầu lại, vẻ mặt hơi không được tự nhiên mở miệng như muốn nói gì đó.