Từ khi còn nhỏ đã phải chia cách nên hoàn toàn chẳng còn ký ức gì, trong lòng Thạch Hạo vô cùng chua xót, chưa hề cảm nhận qua được cảm giác hạnh phúc gia đình với ba mẹ, gặp phải sự thờ ơ vứt bỏ của người trong tộc nên lưu lạc ở bên ngoài từ thuở nhỏ.
Được nuôi dưỡng trong Thạch thôn từ khi bé tí, nó chưa hề có cơ hội nhận lấy tình cảm ấm áp ấy, đôi lúc lẻ loi, đôi khi ngang bướng, lúc thì cười ngây ngô, cứ thế lớn lên bình dị trong thôn.
Nếu không có Liễu Thần mở ra thức hải cho nó, nhìn thấy chuyện gì đã xảy ra năm xưa thì nó cũng chẳng bao giờ biết được hình dáng của ba mẹ mình là như thế nào, bởi vì khi đó nó còn quá nhỏ, chỉ khoảng tầm một tuổi thì đã bị vứt tới thôn này rồi.
Lánh nạn ở Thạch thôn, trưởng thành ở Thạch thôn, sau đó chưa hề gặp mặt với ba mẹ mình dù chỉ một lần và cũng có một số việc gần như quên lãng, không hề nhớ tới gì nữa.
"Phụ thân, mẫu thân, hai người có khỏe không?" Thạch Hạo thầm nói, chẳng hề giống với vẻ quả quyết như ngày thường, lúc này nó hơi hoảng hốt, nơi yếu mềm nhất sâu trong nội tâm bị chạm phải, vẻ chua xót dâng trong lòng.
Nhưng cũng rất may, mọi người trong Thạch thôn ai nấy đều giản dị, đối xử với nó như con như cháu của mình, giúp nó lớn lên không còn ưu lo và suy nghĩ.
Chỉ là, trong lòng nó luôn thiếu một thứ gì đó, người khác đều có ba mẹ chỉ nó là bơ vơ một mình, không hề biết tới thứ tình cảm quấn quýt đặc biệt kia.
"Ta đã lớn rồi." Thạch Hạo tự nhủ, ánh mắt dần kiên định hơn.
Lâu nay, nó đều dựa vào bản thân, một mình đi ra Đại hoang, tuy chỉ là một thiếu niên thế nhưng đã uy chấn cả Hoang vực, ngạo thị những người cùng thế hệ với mình.
Thành tựu như thế này không thể nào tưởng tượng được, vốn là một đứa nhỏ bị vứt đi, lại mất đi Chí Tôn cốt, suy yếu gần như bỏ mạng thế nhưng sau đó dựa vào ý chí của bản thân để vượt qua, không một ai đưa thánh dược để nó kéo dài sinh mệnh thế nhưng nó lại sống sót bằng sự kiên cường, đồng thời lớn lên đầy khỏe mạnh, quét ngang chư địch, trở thành Nhân Hoàng.
"Khi nào thì chúng ta có thể lên đường?" Tần Minh lên tiếng hỏi.
Lão nhìn thấy chút thương cảm trong mắt Thạch Hạo, nhìn thấy biến hóa trên gương mặt của nó khiến lão vui vẻ, vừa nhìn thì đã biết tiểu Thạch chính là người trọng tình cảm, cho nên không sợ nó không đi vào khuôn phép.
Lão biết, cặp vợ chồng kia chưa hề đi Thượng giới mà đang ở trong Bất Lão sơn, hẳn đủ ảnh hưởng tới thiếu niên này rồi.
Thạch Hạo khôi phục lại vẻ lạnh lùng, ngồi xếp bằng trên bảo tọa, con ngươi sâu thẳm nhìn xuống dưới, vẻ uy nghiêm vô cùng to lớn chẳng hề tương xứng với tuổi tác của mình, chín chắn và điềm tĩnh. Ánh mắt này khiến cho áp lực trong Tần Minh tăng gấp bội, sợ hãi trong lòng, lão cũng là vương hầu thế nhưng khi đối mặt với tiểu Thạch, lão có cảm giác như đang đối mặt với Chí cường giả vô địch, khó lòng mà phản kháng, thân thể bất giác run lên.
"Ông lui xuống trước đi, đợi tin của ta." Thạch Hạo nói.
"Thế còn tấm pháp chỉ kia..." Trong mắt Tần Minh lóe sáng, nhìn tờ pháp chỉ màu vàng vứt bừa trên bàn, lão rất muốn có tờ này.
Pháp chỉ này không phải là vật phàm, bên trên là những ấn ký xếp chồng lên nhau của Bất Lão sơn hình thành nên một pháp tắc không tên. Đồng thời do chính tay lão tổ viết, từng chữ đều phát sáng ẩn chứa bí lực và thần uy vô cùng.