Đêm hôm ấy, mọi người nhìn thấy rất nhiều ngôi sao trên trời bị vỡ nát rực rỡ hơn cả pháo hoa, những ngôi sao này nổ tung trong vũ trụ rồi vĩnh viễn biến mất!
Không gian trở nên yên tĩnh, tối tăm, ảm đạm.
Kể cả ở phía dưới mặt đất, khí thế kinh khủng đó ảnh hưởng cực lớn, nếu như không phải có người dùng pháp lực áp chế thì e rằng tất cả đều hóa thành tro tàn.
Sáng sớm, mặt trời ló dạng, vẫn sáng rực ấm áp như ngày thường.
Nhưng, khuya hôm qua, vầng trăng nhỏ kia bị người khác cắt gọt đi một góc nhỏ, đây chính là uy thế của giáo chủ bất hủ, một khi huyết chiến thì vạn vật đều héo tàn.
Ánh bình minh đầy ấm áp, khí tức sinh mệnh tràn ngập, Thạch Hạo đứng trên đài cao cảm nhận hơi ấm này, trong lòng dần dần thả lỏng rủ bỏ tất cả. Thiên địa vẫn còn đó, vũ trụ vẫn như trước, chỉ cần còn sống thì sự hi vọng vẫn có thể đạt được.
Mặt trời lên cao rồi nhưng vẫn không thấy Liễu Thần trở về, kể cả tiểu Tháp cũng chẳng thấy đâu, thế nhưng nó vẫn đứng yên nơi đó, vẫn lẳng lặng đợi chờ thứ gì đó.
Đại chiến đã kết thúc từ lâu, thiên địa khôi phục lại trạng thái bình thường, mơ hồ cảm nhận được linh khí còn nồng nặc hơn đôi chút thế nhưng mùi máu tanh vẫn còn quanh quẩn xung quanh, việc này chỉ có tu sĩ mới cảm nhận được.
Có bá chủ bỏ mình!
Tinh khí mà bọn họ tỏa ra lại có thể tẩm bổ cho Hoang vực rộng lớn này, khiến cho nồng độ linh khí nơi đây tăng lên, việc này vô cùng kinh khủng, khiến người nghe phải kinh hãi.
Nên biết, kích thước của Hoang vực không chục triệu thì cũng tới mấy triệu dặm, mênh mông vô bờ!
Rốt cuộc, buổi trưa cũng tới, tiểu Tháp xuất hiện, trên người toàn vết tích, có từng mảng cháy đen do tia chớp tạo thành, có những vết kiếm khí hỗn độn lưu lại, còn có từng luồng sóng nhiệt do lửa thiêu.
Tình hình của nó rất tồi tệ, thế nhưng lại trông rất đẹp mắt!
"Cái tên nắm giữ khí thân của ta hơn phân nửa là chết rồi, gắng gượng cũng chẳng được bao lâu nữa đâu, sớm muộn gì ta cũng sẽ đi Thượng giới, giết hắn!" Tiểu Tháp hung hăng nói.
Liễu Thần đâu? Thạch Hạo rất lo lắng, vẫn chưa thấy nó trở về.
"Trận chiến kết thúc, nó đạt được tin tức quan trọng nên đã đi tìm tạo hóa trong truyền thuyết. Hoang vực này, quả nhiên chôn giấu toàn thứ tốt mà, nói không chừng đây sẽ là cơ duyên của nó." Tiểu Tháp ao ước.
Nhưng mà, vật kia vô dụng với nó, nó biết thế nên lựa chọn quay về, không có đi tranh cướp.
Không nói tới chuyện của nó, sẽ có người của Thượng giới sẽ tức tới ói máu, lần đại chiến này long trời lở đất, những ngôi sao ngoài vực ngoại bị chém nát rất nhiều, vất vả lắm mới phát hiện được tung tích của vận may lớn kia. Kết quả lại tới giờ, đám người kia không thể không trở về.
"Chết tới mấy người, lay động tới đại thế từ thiên cổ. Thượng giới nhất định sẽ nổi lên sóng gió rất lớn, ngoài ra còn có kẻ trọng thương sắp chết tới nơi." Tiểu Tháp cười ha hả.
Những người khổ chiến vừa rồi đều là những người đã cạn kiệt tuổi thọ, muốn dồn hết sức lực, dùng mạng sống để đánh đổi cho tương lai, mở ra một con đường sinh mệnh sau này.
Thế nhưng, hiện thực lại rất tàn khốc, có mấy ai có thể nghịch thiên? Chung quy lại, phải dùng máu và sinh mệnh đi trả lại cho trời xanh mà thôi.
Đại kiếp nạn qua đi, toàn bộ gần như bừng bừng sức sống, vẻ phấn chấn xanh tươi lan rộng khắp nơi. Vạn vật đều phồn thịnh, đó chính là cảm giác của phàm nhân, tinh khí thần biến đổi.
"Ta đi một vòng ngoài vực ngoại, nơi đó vô cùng thê thảm mà, toàn bộ Tôn giả còn có thần thánh đều bị bắt đi hết, một bà lão cộng thêm một kẻ điên, hơn nữa còn có một đạo nhân, ai cũng hung tàn thu gon tất cả."