Thạch Hạo vô cùng căng thẳng, không cách nào thả lỏng được, nó cho rằng đã nắm giữ được con đường phía trước của chính mình, không thỏa hiệp cùng đại giáo vực ngoại, vận mệnh đang nằm trong tay bản thân. Nhưng mà hiện tại lại phát hiện ra rằng, mặc kệ ngươi có thiên phú kinh thế hay trở thành Nhân Hoàng cũng vô dụng, một khi đối mặt với bá chủ Thượng giới thì chỉ cần một đầu ngón tay của họ cũng đủ để cho ngươi hóa thành tro bụi.
"Ta muốn siêu thoát!" Thạch Hạo tự nói, ngữ khí rất kiên định, âm thanh rất mạnh mẽ.
Ông lão tóc tai bù xù khi nãy còn đỡ một chút, mà bà lão kia lại xem nơi này trở thành một khu vườn thuốc, chỉ vì sớm phát hiện được "dược liệu" ở phía trước nên mới không ra tay ở nơi đây mà thôi.
Trong nháy mắt đó, toàn thân Thạch Hạo đều cảm thấy lạnh lẽo, số mệnh của nó vẫn nằm ở trong tay người khác, đường đường là cấm địa của Thạch quốc, hoàng cung của một quốc gia lại bị như vậy, rõ ràng bà ta xem nơi này chỉ là một khu ruộng đất không hơn không kém.
Nó không bị người ta đặt vào mắt chỉ bởi vì chưa đạt tới cảnh giới Tôn giả, vì vậy mới bình yên vô sự.
Lý do này quả thật có chút hoang đường mà, bởi vì không đủ mạnh cho nên bị người ta bỏ qua, vì thế mà thoát khỏi một kiếp, chuyện này không biết là mỉa mai, là chuyện cười hay là bi ai.
"Mẹ nó!" Cuối cùng, Thạch Hạo chỉ phun ra được hai chữ như vậy, ngược lại nó cũng không có ủ rũ, bởi vì nó còn trẻ, có nhiều thời gian để nâng cao tu vi của chính mình.
"Sớm muộn gì ta cũng sẽ đánh vào Thượng giới!" Thạch Hạo thở mạnh một hơi.
Trong thiên địa, thỉnh thoảng có ánh chớp xoẹt qua, đè ép đầy trời, đó là ánh sáng của đại kiếp nạn, có nhân vật vô thượng đang chinh chiến, đánh nứt giới bích, hoành hành Hoang vực.
"Đáng tiếc, hiện tại ta chỉ có thể ở chỗ này, ngay cả tư cách xem chiến cũng không có." Thạch Hạo khẽ nói, tự giễu bản thân.
Tiểu Tháp rời đi, không có ai chủ trì tổ tế đàn nữa, mặt kính kia trở nên mơ hồ, căn bản là không thể bắt được hình ảnh của trận chiến đấu ở phương xa kia, rốt cuộc là chiến đấu đã tới mức độ nào rồi.
Ở phía cuối Hoang vực, bà lão kia cầm theo sọt thuốc, toàn thân mặc một quần áo rất bình thường, tựa như là một bà lão nông dân vậy, nhưng mà thủ đoạn và uy thế đủ để hù chết người.
Bà ta đụng nhẹ một cái thì vực bích lập tức vỡ tan rồi vững vàng bước vào trong, bắt đầu đi qua giới vực khác.
Ngày hôm đó, đối với Hoang vực mà nói, bá chủ Thượng giới chinh chiến giống như khai thiên lập địa vậy, máu nhuộm thiên hà, khí sát phạt chấn động cổ kim, chưa bao giờ kinh khủng như thế. Mà đối với bảy vực còn lại mà nói, đại kiếp nạn đang tiến đến một cách chậm rãi.
Cũng không phải chỉ có một mình bà lão kia, hiển nhiên những người khác cũng bắt đầu ra tay rồi, bọn họ bắt đầu hái những đại dược trong nhân thế. Đây rõ ràng muốn một lưới lấy hết toàn bộ đây mà, chuyện này rõ ràng là một cuộc đại kiếp nạn đối với tất cả người đạt tới cấp Tôn Giả.
Thạch Hạo tuy không có nhìn thấy, nhưng nó có thể tưởng tượng được, bởi vì nó từng tận mắt chứng kiến qua biến động của Hoang vực rồi.
"A... Không!" Một con Cầu Long kêu to, thế nhưng vẫn khó có thể thoát khỏi vận mệnh của mình.
Nó ngửa mặt lên trời gào thét, cả người phát ra ánh sáng màu xanh lạnh lẽo, hiện ra bản thể dài vạn trượng, muốn vọt lên trời trốn đi. Nó muốn chạy trốn ra vực ngoại, thế nhưng vẫn là phí công vô ích.