Côn Bằng còn sống sót? Không chỉ riêng Thạch Hạo đờ ra mà tới cả tiểu Tháp cũng líu lưỡi không thôi khi nghĩ tới khả năng này, vẻ mặt của Liễu Thần cực kỳ nghiêm túc.
Đấy là một vị cường giả cái thế, hiệu lệnh thiên hạ, không ai dám không tuân theo, cho dù là bá chủ của Thượng giới có tới thì cũng chỉ rước thiệt thòi vào thân mà thôi.
"Không đúng, đây chỉ là một tia tàn niệm mà thôi, chính là cây đại kích Thiên Hoang mang theo thần uy lao tới." Tiểu Tháp nói.
Ầm một tiếng, núi lở mây tan!
Đại kích đánh nát phế tích, nhanh chóng lao ra, nó cũng không có dừng lại ở đó quá lâu, ở trên đại kích lưu lại không ít huyết dịch màu bạc, nhìn vào mà giật mình, thứ đó làm cho toàn thân thanh đại kích như được bao bọc bởi một màng ánh sáng màu bạc vô cùng uy nghiêm và đáng sợ.
Đại kích phá không mà đi, nháy mắt đã không còn nhìn thấy bóng dáng nữa.
Cùng lúc đó, có một bóng người màu bạc lao ra từ lòng đất, bóng người đó gần như bị chẻ làm đôi, đang cố gắng thoát vây nhưng kết quả lại bị sát trận thứ ba kia đại phát thần uy, một tia kiếm mang hỗn độn từ đó quét ra khiến cho bóng người kia phát ra một tiếng hét thảm thiết, cả người y đều bị thương, cơ thể gần như bị chém nát, lần nữa rơi vào trong lòng đất.
Cả khu trận pháp sau khi bị đại kích Thiên Hoang phát động đã hoàn toàn thức tỉnh, vô cùng kinh khủng, nó dâng lên từng làn khí hỗn độn, sát khí ngập trời, khiến cho nhật nguyệt đều phải run rẩy.
"Nỗi oán hận của Côn Bằng thật sự là lớn mà, lẽ nào những người này có liên quan tới cái chết của nó vào năm đó?" Tiểu Tháp lẩm bẩm.
Thạch Hạo cũng choáng váng, lẽ nào chuyện này là do Côn Bằng làm nên, không đúng, nó đã chết từ thời thái cổ rồi, cho dù là tàn niệm đi nữa cũng không thể nào làm ra được chuyện này mới đúng? Hiện tại cũng chỉ là tàn niệm của nó thức tỉnh, không bao lâu sau cũng sẽ tiêu tan mà thôi.
Lúc trước Thạch Hạo còn cho rằng chuyện này là do Tiệt Thiên giáo gây nên, nhưng mà hiện tại ngẫm lại cảm thấy không giống như là Tiệt Thiên giáo làm lắm.
"Lẽ nào là nàng ta?" Thạch Hạo nhanh chóng nghĩ tới một người, là cô gái gấp thuyền giấy kia, nó còn nhớ những dòng chữ đầy thê lương và thảm thiết được viết bằng máu kia.
"Chỉ còn lại một mình ta...."
Trong lòng Thạch Hạo có chút sợ hãi, đấu mưu kiểu này rất phức tạp. Nó căn bản đoán không ra bởi vì cấp độ không đủ.
"Ầm!"
Thiên địa mênh mông, phế tích tan vỡ, hỗn độn sôi trào, nơi này trở nên vô cùng mờ ảo, khó có thể thấy rõ.
"Đi xem chỗ khác nào." Tiểu tháp khống chế tổ tế đàn, hiển hóa ra hình ảnh một ngọn núi ở phía bên ngoài Dược đô kia.
Mặt kính vừa mới chuyển đổi thì lập tức có một màng ánh sáng chói mắt hiện lên, rực rỡ kinh người, khe núi kia hoàn toàn mờ mịt. Đại chiến đang diễn ra, đồng thời có trận pháp vỡ tan.
"Sát trận thứ năm!" Tiểu tháp giật mình, không ngờ lại xuất hiện liên tiếp hai trận pháp có thể chém giết chư Thần ở trên Thượng giới, kinh khủng vô cùng.
Nhưng mà, nếu như so sánh với trận pháp thứ ba thì tòa pháp trận này kém hơn rất nhiều.
"Thật là thê thảm, muốn gì đây. Là muốn nuôi dưỡng linh căn đệ nhất kia hay sao?" Tiểu Tháp khống chế tổ tế đàn để cho hình ảnh càng rõ ràng thêm một chút.
Ở nơi đó đang diễn ra một trận đại chiến, tràn ngập hỗn độn khí, dày đặc phù văn, tựa như là sao ở trên trời. Mỗi một tấc không gian đều là thần phù, lưu chuyển sức mạnh vô thượng.
Thạch Hạo thở dài, hơn trăm toà trận pháp mà lúc trước bản thân nó nhìn thấy đã sớm tan vỡ từ lâu, khe núi bị khuếch đại lên thành mấy trăm ngàn dặm rồi.