Đại kiếp nạn lần nữa ập tới, không ai nghĩ tới lại xuất hiện đột ngột như thế, biến cục lại bắt đầu!
Theo như lời nói của tiểu Tháp, từ Thượng giới muốn hạ giới xuống đây thì vô cùng vất vả, đây chính là hạn chế của quy tắc thiên địa, cũng có những hạn chế của các đạo thống ở Thượng giới, nếu cưỡng ép một cách mạnh mẽ thì sẽ chết ngay.
Dưới quy tắc đại đạo vô cùng nghiêm khắc và vô tình này, người có tu vi thấp thì không sao, chứ người cao thâm thì sẽ chịu phải ảnh hưởng vô cùng lớn, quy tắc này là nhằm vào Thần - người mạnh mẽ nhất và là tồn tại cấm kỵ nhằm bảo vệ sinh linh ở hạ giới.
Khi mà sức lực vượt quá giới hạn, muốn rời khỏi một giới và quay trở lại thì không hề dễ, cần phải dùng máu và sinh mệnh để trả giá.
Vì vậy, dù là tồn tại cấm kỵ cũng không dễ gì để hạ giới, sức mạnh mà bọn họ phải chịu đựng khó lòng tưởng tượng nổi, và phải đợi chờ khi thiên địa có sơ hở, quỹ tích đại đạo chếch đi thì nắm lấy cơ hội này để thực hiện mục đích của mình.
"Răng rắc!"
Mặt kính hình thành trên tổ tế đàn truyền tới những âm thanh điếc tai, mặt kính rạn nứt rồi nổ tung.
"Sức mạnh thật lớn!" Thạch Hạo thán phục.
Khoảng cách giữa bọn nó với Hỏa quốc vô cùng xa, nếu là phàn nhân thì dùng cả kiếp người cũng khó mà tới được, nhưng hiện tại lại có thể dựa vào tổ tế đàn quan sát nơi đó.
"Đây là một loại công kích hoàn toàn khác, gây ảnh hưởng tới toàn bộ trận pháp quản chế, không cho phép bất kỳ sinh linh nào nhìn thấy chân thân của bọn họ." Tiểu Tháp nói.
Nó tiếp tục bố trí tổ tế đàn lần nữa,khiến nơi đây trở lại hình dáng như bình thường, bên trên xuất hiện một vũng nước trong suốt hình thành nên một tấm gương, lần nữa hiện lên cảnh tượng như vừa rồi.
Lôi điện chín màu thêu dệt, bầu trời nứt ra, một bàn chân cực lớn đạp xuống mặt đất khiến núi sông nát vụn, trong khoảnh khắc khu vực dưới bàn chân ấy đều bị nát bấy.
Thạch Hạo ngơ ngác, quan sát cảnh tượng nơi tổ tế đàn, khoảng cách vô tận mà vẫn có thể cảm nhận được vẻ uy nghiêm mênh mông và sức mạnh đầy hủy diệt đó.
Thứ thần uy này quá mạnh mẽ, Hoang Vực tựa như không chịu nổi.
Mặt đất rạn nứt, khe hở từ từ mở rộng hóa thành những vực sâu khôn cùng lan về phương xa, dung nham trong lòng đất ào ào ùa lên cứ như là tận thế của thế giới đã tới.
Uy thế ấy hiện ra bao phủ khắp nơi, vô số dãy núi nguyên thủy bị tàn phá thành đất hoang.
"Tồn tại cấm kỵ hạ giới xuống đây, sức mạnh hiện ra ấy không thứ gì có thể sánh được, bất kỳ ai cũng không thể ngăn cản, chỉ có chân thân của người này sau khi hoàn toàn hạ xuống thì mới có thể ổn định lại được." Tiểu Tháp nói.
Sắc mặt Thạch Hạo biến đổi liên tục, nói: "Giọng nói của mày âm trầm, chắc bùi ngùi lắm hả."
"Ầm!"
Long trời lở đất, sinh linh đó có màu bạc, cực lớn, giẫm nát bầu trời, đã hàng xuống thành công, ánh sáng huy hoàng lấp lánh cả người chiếu sáng cửu thiên thập địa.
Nhưng, không tài nào có thể nhìn rõ hình dáng của người này, độ sáng quá chói mắt, khí thế ấy cứ như biển gầm lại như ngân hà uốn lượn trong Hoang vực.