Tử khí đông lai*, tia chớp đan dệt, cả tòa trung ương Thiên cung đều bị nhấn chím ở bên trong, lôi đình rền vang khiến người khác chấn động.
Nếu không có trận pháp thần linh bảo vệ thì dù là cung điện khổng lồ cỡ nào đi nữa cũng phải hóa thành tro tàn, ký hiệu màu vàng di chuyển ngược xuôi chặn lại lôi bạo, hóa giải toàn bộ.
Trong cung điện, cả người Thạch Hạo cháy đen y như là cục than, nó đang nghiên cứu bảo thuật Toan Nghê, điều khiển lôi điện - được xưng là bảo thuật đứng đầu khi thảo phạt, kết quả tạo ra những luồng tia điện nhảy múa tứ tung.
Đây mới chính là bảo thuật mạnh nhất của hung thú thái cổ cấp Thiên, cũng là thần thông trấn quốc của Thạch Quốc, uy năng vô cùng, hơn xa những pháp môn mà nó chiếm được trước kia.
Mấy ngày nay, nó không ngừng nghiên cứu nên cũng đã có tiến triển kinh người, thế nhưng để hoàn toàn hiểu rõ, lô hỏa thuần thanh thì cần phải có thời gian tích lũy.
Trong Thiên cung, đây chính là nơi thích hợp nhất cho việc tu luyện, không chỉ có nguyên khí dồi dào mà còn có trận pháp thần linh bảo vệ, cứ mặc thi pháp thế nào thì cũng chẳng sợ nơi đây bị hủy diệt.
Những tiếng vang rền truyền tới, các khớp xương trên người Thạch Hạo đều phát ra những tiếng vang, những lớp da chết trên người cháy đen, mức độ mạnh mẽ tới hiện tại là có thể nhanh chóng khôi phục lại ngoại thương.
Huống hồ, trong Thiên cung này còn có một cái linh trì*, nước hồ chảy ào ào có tác dụng vô cùng hữu ích với thân thể. Thạch Hạo dùng linh tuyền cọ rửa thân thể, sau đó thay một bộ y phục sạch sẽ rồi lại tiếp tục đả tỏa, cẩn thận suy đoán thần thông lôi đạo.
(*): Trì là ao, hồ.
"Xuân lôi* sắp tới rồi, ta cần phải tiến vào các đám mây để cảm ngộ lôi đạo trong thiên địa tự nhiên này, như thế mới có thể nhanh chóng hiểu được bảo thuật Toan Nghe." Thạch Hạo lẩm bẩm.
(*): Sấm chớp mùa xuân.
Đồng thời, nó cũng muốn đoạt lấy một cơ duyên lớn, trong lôi đình không chỉ có sức mạnh hủy diệt mà cũng hình thành nên sức sống tràn trề, trong đó cũng có Lôi kiếp dịch, có giá trị không tưởng.
Năm đó, lúc ở Bổ Thiên giáo, chỉ một giọt Lôi kiếp dịch mà đã được cho là báu vật rồi, mà trong mỗi lần xuất hiện lôi đình thì chỉ xuất hiện một trũng nhỏ, nếu như có thể đoạt được và đi gột rửa thân thể thì đạo hạnh sẽ tăng tiến nhanh chóng, tác dụng vô cùng lớn!
Nhưng, thứ này vô cùng hiếm có và rất khó đoạt được, người có tu vi cao cũng khó mà chiếm được, bởi vì lúc đó sức mạnh lôi đình sẽ dựa vào tu vi mà tăng theo.
Sau khi nó kết thúc việc tu hành, Nguyệt Thiền đi vào, tuyết y không dính chút hạt bụi nào, linh động và siêu nhiên, vẻ đẹp của nàng cứ như là một nhân vật hoàn mỹ bước ra từ bức tranh, nơi tay bưng một khay ngọc, bên trên có một chén trà thơm.
Nếu như người ngoài biết được, tiên tử của Bổ Thiên giáo lại hầu hạ một chàng trai như vậy nhất định sẽ phát điên, chuyện như thế đời nào xảy ra chứ, quá mức hão huyền.
Ma nữ đã rời đi được mấy ngày rồi, nàng thấy thiên địa chuẩn bị xảy ra biến cố lớn, có thể chuyện kinh thiên động địa kia sẽ xảy ra nên rời đi để chuẩn bị một số thứ.
Nguyệt Thiền tiên tử đưa cho Thạch Hạo một chiếc khăn mặt màu trắng để lau người, rất là quan tâm, y hệt như một thị nữ phục tụng chủ nhân, đứng sát bên cạnh.