(*): 养成 - Dưỡng Thành (Đại khái là công ơn nuôi dưỡng) Thế nhưng để cho hợp với nội dung chương truyện thì tạm cho là như trên ;))
Trúc xanh liên miên, màu xanh biếc phủ rộng.
Những căn phòng trúc bố trí xinh đẹp, hương thơm tỏa ngát.
Trên chiếc giường được đan bằng trúc rất bắt mắt, Thạch Hạo nhắm mắt nằm ngửa mặt hướng trời cao, trên chiếc bàn đá bên cạnh có một chén trà tản hương thơm nồng.
Sau người nó, một cô gái với y phục màu trắng, làn tóc đen tuyền uốn lượn, cơ thể trắng mịn tỏa ánh sáng hấp dẫn, hàng mi cong vút, cặp mắt to tròn, ngón tay xinh xắn như ngó sen từ từ xoa bóp bờ vai của nó.
Đó chính là Nguyệt Thiền tiên tử, ngón tay nhẹ nhàng không ngừng ấn nhẹ với nhịp điệu vô cùng đặc biệt, động tác đơn giản thế nhưng lại bao hàm một loại đạo vận nào đó.
Thạch Hạo thả lỏng cơ thể, hương trà thoang thoảng cộng thêm mùi hương cơ thể của thiếu nữ bên cạnh truyền phả vào mặt khiến nó càng thêm thư thái và không minh.
Ma nữ tiến cung cũng đã được mấy ngày, việc này có tác dụng cực kỳ quan trọng, khiến cho tiên tử của Bổ Thiên giáo phải kiêng kỵ, chỉ sợ đối thủ sẽ làm điều gì đó bậy bạ, thà rằng "hầu hạ" Thạch Hạo còn hơn tiếp cận tên sinh linh nguy hiểm kia.
Khu trúc viên trong hoàng cung này vô cùng thanh tịnh và thanh nhã, có mấy ngôi nhà trúc, hai chiếc bàn đá, ghế cũng có tới năm sáu cái, rất thích hợp cho việc chợp mắt, tu dưỡng tâm thần trong thời gian ngắn.
Hương trà thoang thoảng, Thạch Hạo mắt hơi nhắm, nó vẫn đang suy nghĩ tới những lời mà Ma nữ từng nói, độ tin cậy sẽ bao nhiêu đây? Khi đạn kiếp nạn tới, trước những biến cục của thiên địa thì lời nói của nàng cũng không thể nào tin toàn bộ được.
"Ma nữ vô cùng nguy hiểm, những lời nàng nói thì không thể nào tin được, tất cả đều là đại giáo bất hủ, có quan hệ với thượng giới, Tiệt Thiên giáo làm sao có khả năng chỉ vì thể diện mới đi đánh nhau chứ."
Lời nói của Nguyệt Thiền tiên tử rất nhẹ nhàng, sợ sẽ làm cho tên đối thủ đang trong cung điện này sẽ cảm ứng và phát hiện được, nàng vô cùng cẩn thận, nhỏ nhẹ nói với Thạch Hạo.
"Lẽ nào ta sẽ tin ngươi à?" Thạch Hạo mở mắt, trên gương mặt anh tuấn lộ vẻ cười, trong vẻ hào hiệp mang theo sự tự tin vô cùng.
"Nếu như hợp tác với nàng quả thực còn không bằng tin ta thì hơn." Nguyệt Thiền tiên tử mặc một bộ màu trắng, thân thể hớp hồn, đường cong phô diễn, hơn nữa cả người linh động xuất trần, dung nhan hơn người, cặp mắt lấp lóe hào quang khó nói.
Bàn tay dùng sức vừa phải mát xa vai cho Thạch Hạo, từng cọng tóc lấp lánh lộng lẫy, hơi thở thơm ngát, khẽ nói: "Nàng đến từ Thượng giới, thân phận vô cùng đáng sợ, theo như những gì nàng nói thì một nữa cũng chẳng đúng. Tuy ta với ngươi từng đối đầu với nhau thế nhưng thật chính là thật, mà giả chính là giả."
"Tối thiểu, nàng ấy cũng đã giúp ta, có ân và ta ghi nhớ trong lòng. Mà ngươi, lâu nay vẫn luôn đối đầu với ta, dẫn người vây công ta thì sao mà tin được chớ, vậy mà còn muốn ta suy nghĩ à?" Thạch Hạo cười cười.
"Việc này càng nói rõ sự đáng sợ của Ma nữ, giả thật khó đoán, đã bố trí từ lâu, chỉ dùng một chút thiện cảm để đổi lấy kết quả cuối cùng, chỉ là muốn lợi dụng ngươi mà thôi." Nguyệt Thiền tiên tử hơi hơi hạ thấp trọng tâm, âm thanh nhẹ nhàng phát ra, sợi tóc lấp lánh cọ sát lên gương mặt Thạch Hạo, mùi hương thơm ngát vô cùng đặc biệt lan tràn.