Ma nữ cười nắc nẻ, b* ng*c cao vút trắng mịn và căng tròn lộ ra non nửa lắc lư, dụ hoặc tâm thần kẻ đứng đối diện.
Sợi tóc đen láy vòng quanh chiếc cổ trắng mịn, cặp mắt xinh đẹp sáng ngời, dung nham kiều diễm tràn ngập vẻ vui sướng, thân thể cao ráo, đường cong uốn lượn, yểu điệu thước tha, xoay quanh Nguyệt Thiền không rời.
Điệu bộ này khiến nàng càng hấp dẫn hơn, cảnh đẹp ý vui khiến lòng h*m m**n của người đối diện tăng vọt, vẻ quyến rủ hòa quyện với lẳng lơ khiến cho người khác mê muội và sửng sốt.
Nguyệt Thiền tiên tử cũng xuất sắc không kém, được xưng là tuyệt sắc giai nhân thật sự, thanh cao thoát tục, áo quần phấp phới, cặp mắt đen láy như đá quý, làn da trắng mịn như tuyết, gương mặt xinh đẹp hoàn mỹ cứ như Trích tiên giáng trần.
Nàng đề phòng Ma nữ, cảm thấy vô cùng phiền phức, cũng có chút lúng túng, đau đầu.
Trên thực tế, người mà nàng không muốn nhìn thấy nhất chính là Ma nữ, thân là tù binh của một chàng trai, rồi lại bị đối thủ cạnh tranh nhìn thấy, không có chuyện nào khó chịu hơn chuyện này.
"Ha ha..." Ma nữ cười điên dại, tựa như chưa bao giờ được vui sướng như bây giờ, nàng nôn nóng tới đây chính là muốn nhìn thấy tình cảnh này.
"Ấy da, tỷ tỷ, chiếc eo của tỷ càng ngày càng nhỏ nha, càng ngày càng mê người." Ma nữ không ngừng chọc ghẹo, không chịu từ bỏ cơ hội trêu chọc nàng.
Nguyệt Thiền tiên tử né tránh, bởi vì tu vi bị phong ấn cho nên dù cố gắng thế nào cũng không thể nào nhanh hơn Ma nữ được, gương mặt đỏ bừng, hoàn toàn chẳng giống với khí chất cao thượng thường ngày của mình.
"Ma nữ, xin hãy tự trọng."
"Tỷ tỷ, tỷ đâu cần phải nghiêm túc như thế đâu, đã lâu không gặp rồi, muội muội vô cùng thương nhớ, chẳng lẽ chào hỏi nhiệt tình lại không được ư?" Ma nữ vô cùng vui vẻ, trong con ngươi lộ lên ánh sáng kỳ lạ.
"Ồ, b* ng*c của tỷ tỷ càng ngày càng căng tròn, đấy chẳng lẽ là di chứng sau khi kết hôn à, nhưng dù sao cũng biến đổi thật sự." Nàng cười lộ ra hàm răng trắng như tuyết, mái tóc bồng bềnh, ánh mắt quái lạ, cánh tay duỗi thằng s* s**ng một cái.
Lần này, Nguyệt Thiền tiên tử sợ hãi bật thành lời, nàng không thể nào bình tĩnh, không thể làm bộ dáng siêu phàm thóat tục được nữa, dù sao vẫn là một cô thiếu nữ nhưng lại bị đối thủ đùa giỡn như thế, khiến bản thân không thể nào chịu nổi.
Lúc này, gương mặt của Nguyệt Thiền tiên tử đỏ bừng, cảnh cáo Ma nữ không được sờ lung lung, nhưng việc này lại khiến đối phương càng đùa ác hơn.
"Bép"
Ma nữ vỗ mạnh lên cặp mông căng tròn của nàng, tiếng vang lanh lảnh, chuyện này khiến Nguyệt Thiền hoàn toàn lúng túng, mặt càng đỏ hơn, bởi vì có một chàng trai đang đứng ngay kia.
Tiếng vang này, còn bàn tay s* s**ng vòng một kia nữa khiến nàng không đất dung thân, là tiên tử thánh khiết của Bổ Thiên giáo, nàng chưa hề trải qua những việc này.
Thạch Hạo đứng bên cạnh, ánh mắt không ngừng đảo từ trên xuống, vô cùng phức tạp sau đó nở nụ cười vui vẻ.
Nhìn hai mỹ nhân tuyệt đại như thế khiến nó sinh ra một vài liên tưởng cấm trẻ em, khóe miệng lộ nụ cười tươi, đứng bên cạnh làm khán giả, không hề nói lời nào.
"À, không đúng, sao tỷ tỷ chẳng có chút điệu bộ của người đã có chồng gì cả thế?" Bỗng nhiên Ma nữ nói thế, nàng đương nhiên biết từ lâu nhưng giờ cố ý đề cập tới mà thôi.
"Tiểu Thạch, sao ngươi lại bỏ mặt, làm ngơ với một vị tiên tử như thế này hả, đúng là quá tàn nhẫn mà." Ma nữ nhìn về phía Thạch Hạo, nở nụ cười ngọt lịm, vô cùng xinh đẹp và cuốn hút.