Ánh nắng chiều chưa tắt hẳn, vẫn còn nhuộm đỏ bầu trời cứ như là màu máu đầy lạnh lẽo. Hoàng cung nguy nga và trang nghiêm, hào quang màu vàng nhạt lan tỏa.
Trong thời gian ngắn như thế mà năm vị Tôn giả bỏ mình, từ khi bọn họ tiến vào cho tới khi mất mạng cũng chẳng hề lâu, vầng mặt trời đỏ kia vẫn chưa hề khuất núi.
Những đệ tử môn đồ còn sống sót đều hóa đá, chẳng dám nhúc nhích dù là cử động nhỏ, khí lạnh tỏa ra từ đầu tới chân mỗi người, làm sao đối đầu với tiểu Thạch bây giờ? Ai có thể cùng tranh hùng đây.
"Keeng!"
Thạch Hạo tra kiếm vào vỏ, lưng đeo thần kích trấn quốc xoay người đi vào trung ương Thiên cung, chẳng thèm liếc nhìn bọn họ.
Những người này luôn nhìn người bằng nửa con ngươi, luôn luôn được người khác vây xung quanh, trở thành người trung tâm, đi tới đâu thì đều được những người cùng tuổi dùng lễ để tiếp đãi, nhưng nay lại vô cùng hoảng sợ.
"Muốn giữ mạng thì theo ta vào trong, chỉ cần trả lời một vài vấn đề là được." Bằng Cửu xuất hiện, lão dẫn theo một nhóm quân binh và chiến tướng, nhìn bọn họ cùng với giọng nói vô cùng nghiêm túc.
Nội tâm của những người này do dự, tiểu Thạch đã rời đi rồi chẳng lẽ đám thị vệ này còn dám ngăn cản bọn họ ư? Nếu như liều mạng phá vòng vây hơn phân nửa có thể tránh được một kiếp.
Chỉ trong nháy mắt thì đã có người đưa ra quyết định, điều khiển bảo cụ nhanh chóng trốn về không trung. Có người tiên phong thì tự nhiên có người đi theo, trong phút chốc ráng lành lan tỏa.
"Xoẹt!"
Thanh âm phá không cắt đứt trời xanh khiến cho tim mật của đám người như bể nát, lão thị vệ mặt không chút cảm xúc mở ra trận pháp trong hoàng cung, hàng loạt phù văn xông lên tận trời cao.
Chỉ tích tắc, một nhóm người bị quét trúng rồi thiêu đốt trong hư không hóa thành chùm ánh lửa rực rỡ, cứ như sao băng vụt ngang trời.
Mười mấy người còn lại như rơi vào hố băng, đứng im tại chỗ như trời trồng, rồi bắt đầu đi theo đám quân binh, vô cùng phối hợp.
Trận chiến này, năm vị Tôn giả đều chết, đệ tử môn đồ bị vây nhốt không một ai có thể chạy thoát. Chiến tích chấn thế này đủ làm đám người mang lòng dạ xấu phải sợ hãi.
"Xuất kích!"
Trước trung ương hoàng cung, Thạch Hạo mặc chiến y màu vàng, chiến kiếm giờ cao, lớn giọng ra lệnh, trong buổi hoàng hôn này, nó suất lĩnh rất nhiều chiến tướng, điều động vô số chiến xa vàng óng của hoàng tộc hùng hổ vụt lên bầu trời, bắt đầu một cuộc thanh tẩy.
Ngoại trừ năm vị Tôn giả ra thì người của ba giáo ở trong thành còn rất nhiều, bọn họ đang chờ đợi tin tức, chiến xa màu vàng xẹt ngang trời, đi đến đâu thì bọn họ triển khai vây quét tới đó.
Thạch Hạo quyết đoán và vô tình, càn quét tất cả những người còn sót lại, hoặc g**t ch*t hoặc bắt giữ, đánh tan tát cao thủ ba giáo.
Buổi hoàng hôn dính đầy máu, cả Thạch đô rung liên hồi, thế lực khắp nơi câm như hến. Tân hoàng thể hiện sự mạnh mẽ của mình, một lúc bình định nhân mã cả ba giáo, khiến mỗi một vị tu sĩ đều sợ hãi không thôi.
Ngay cả bách tính khi biết chuyện này thì bắt đầu thảo luận sôi nổi, hô lớn tên Nhân Hoàng. Những người này cũng không hề biết đến truyền thừa bất hủ của vực ngoại, chỉ biết rằng tân hoàng mạnh mẽ vô song.
Chiến dịch này, chấn động thiên hạ!
Tin tức lan truyền, khắp nơi dậy sóng.
Trong bảo khố của hoàng cung, Thạch Hạo đang đi dạo, một bên thảo luận với Đả Thần Thạch cách bày trận như thế nào, một bên thì chậm rãi chọn trân vật, còn không thì ném đại cho nó một miếng vật liệu thuộc tính Thổ nào đó.
"Đại ca anh minh thần võ, khí khái cái thế, đè ép quần hùng, tư chất ngút trời, lục hơp* xưng tôn, bát hoang vô địch, thiên hạ vô song, đệ nhất thế giới..."