Đầu lâu đó bay lên cao, trên mặt vẫn còn đọng lại vẻ hoảng sợ, vẻ không cam, vẻ sợ hãi, tràn ngập vẻ khó hiểu và không dám tin.
Lão dù gì cũng là một Tôn giả, nhưng lại bị g**t ch*t như thế? Một chiêu kiếm chém xuống, chiến y của thiếu niên kia tung bay, siêu trần thoát tục.
Tôn giả Bổ Thiên giáo không cam lòng, trong ánh mắt trước khi chết của lão, thiếu niên kia vô cùng siêu nhiên, sau khi chém lão xong, thì lại bình tĩnh và thong dong, cứ như là xua tan mây mù để thấy ánh mặt trời chói chan, cả người bao phủ bởi ánh sáng vàng óng.
"Rầm!"
Thi thể không đầu ngã ầm xuống đất, sau đó đầu lâu cũng rơi xuống bên cạnh, một đời Tôn giả cứ thế kết thúc, trong mắt có vẻ mê man, pha trộn nổi sợ hãi to lớn, cứ thế thất bại, kết thúc một đời, chết không nhắm mắt.
Máu tươi rất bắt mắt nhưng nhanh chóng hóa thành ánh sáng, cứ như thần hỏa đang nhảy múa thiêu đốt trong hoàng cung vàng nhạt này, ai thấy cũng đều giật mình.
Phía sau, rất nhiều người như hóa đá, khó có thể hô hấp như bình thường, khó có thể tiếp thu sự thật vừa diễn ra vừa rồi, sao lại như thế chứ? Việc này vượt ngoài dự tính của mọi người.
Đó là Tôn giả mà, chỉ trong chớp mắt có thể khiến cho núi lở hồ cạn, mặt đất rung chuyển, một hơi có thể nuốt ngàn vạn sinh linh, vô cùng mạnh mẽ, cao cao tại thượng.
Sức mạnh này đã vượt qua khỏi giới hồng trần, có thể dễ dàng g**t ch*t cả một bộ tộc, núi sông có thể bị hủy trong nháy mắt, nhưng giờ sao lại có vẻ yếu đuổi như thế, lại bị g**t ch*t ngay tại nơi đây.
"Sư tôn!" Vài chàng trai trẻ tuổi kêu to, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi, một đời Tôn giả cứ thế bị loại bỏ, bọn họ đã mất đi người che chở, sự phát triển sau này trong giáo sẽ vô cùng gian nan.
Đám tu sĩ trẻ tuổi đều khiếp sợ, không tự chủ được mà rút lui, chuyện này quá đáng sợ, tiểu Thạch xuất thủ, tàn nhẫn và quyết đoán, ngay cả Tôn giả cũng phải mất mạng huống chi là mình.
Bốn vị Tôn giả như gặp đại địch, mỗi người đều tỏa ra thần quang cứ như là bốn chiếc lò thần đốt cháy bầu trời, đâu đâu cũng là ánh sáng, bảo vệ bản thân.
Bọn họ biết, tình huống có vẻ không đúng cho lắm, bên trong hoàng cung này có mấy toà đại trận thần linh tựa như không chút tổn hại nào, chưa hề bị hủy diệt, hoàn toàn khác với thông tin thu thập được.
Việc này cực kỳ nguy hiểm, vượt khỏi tầm kiểm soát của bọn họ, vốn hưng binh vấn tội tới đây hòng trấn áp Thạch Hạo. Nhưng giờ lại rơi vào cục diện như hiện tại, rất có thể sẽ chôn thây ở nơi đây.
Bốn Tôn giả thả ra thần thức quan sát bốn phía, thế nhưng cũng chẳng tìm hiểu được gì, hàng lông mày khẽ nhíu lại, vẻ cẩn thận càng tăng cao.
"Không sao, chúng ta có trận đồ không hoàn chỉnh kia, tối thiểu có thể lao ra ngoài." Một vị Tôn giả của Tây Phương giáo lên tiếng, lão tu luyện Kim cương bất hoại thân nên toàn bộ thân thể lấp lánh vàng óng, tinh lực dâng trào.
Thạch Hạo dửng dưng nhìn đám người này. Cơ bản không có chút khói lửa sương mờ nào, nó giống như "trích tiên" siêu thoát xuất hiện nơi đây, chăm chú nhìn tất cả mọi người.
"Xoẹt!"
Một vị Tôn giả của Bất Lão sơn xông thẳng về một phía, hành động này là đang thử nghiệm trận pháp, xem thử tàn đồ nơi tay có tác dụng hay không, lão muốn mở ra một đại lộ kim quang.
Ở dưới chân lão, sương mù mịt mờ lượn lờ, hào quang màu bạc tỏa ra hình thành nên một đại lộ dẫn về phương xa.
"Có thể lao ra ngoài."
Tay áo của Tôn giả Bất Lão sơn chuyển động, trước mặt xuất hiện một con đường, một thông đạo màu bạc hiện ra dẫn mọi người tiến về trước, lão ra hiệu trận pháp này có thể phá vỡ.
Đột nhiên, ký hiệu dày đặc lóe sáng cả cung điện, bao phủ cả hư không, trong đó có mấy chục luồng thần mang màu tím bay vụt lên rồi đan xen vào nhau và bao phủ xuống dưới.