Lời nói như vậy khiến lòng người khiếp sợ, ai nấy đều chấn kinh.
Thạch Hạo một thân chiến y vàng óng, đứng thẳng trong ánh chiều tà, trong tay cầm pháp khiến thần linh, mái tóc đen tung bay theo gió, ánh mắt sâu lắng tạo nên vẻ oai hùng vô cùng đặc biệt.
Ánh tà dương như máu, thiến niên đứng đó cứ như là một vị Chiến thần chắn ngang con đường phía trước của năm Tôn giả, kèm theo đó là một khí thế khiến người khác phải sợ hãi, khiến người khác phải biến đổi sắc mặt.
Nhưng, đối mặt với chuyển biến này, tu sĩ ba giáo cũng chẳng hề rơi xuống hạ phong.
Đặc biệt là đám tu sĩ trẻ tuổi kiêu căng tự mãn kia, bọn họ chính là đệ tử thân truyền của đám Tôn giả đi trước, nếu không cũng chẳng có tư cách ra ngoài để nâng cao kiến thức, tất cả bọn họ đều lộ vẻ thù địch.
Một cô gái có khuôn mặt dễ thương ra vẻ ngạo mạn, khinh miệt nói: "Lời nói quá ngông cuồng, muốn giết năm đại Tôn giả, ủa, ngươi đang mê sản đó hả? Dù là Thiên Thần chuyển thế với độ tuổi bằng ngươi cũng chẳng thể làm được gì."
"Nói không chừng, nó tự cho mình là Thiên Thần đã thức tỉnh, rồi nhớ tới kiếp trước của mình cũng nên." Có người hùa theo, cười ha hả.
Những người khác nghe thấy thế thì cũng mở miệng cười lớn.
Năm Tôn giả không nói gì, vẻ mặt lạnh lùng, bọn họ đứng cách mấy tòa cung điện lớn dõi mắt nhìn về phía thiếu niên đứng một mình trong ánh chiều tà đằng trước. Nó đứng yên nơi đó, bễ nghễ nhìn mọi người, bất luận là người có cừu oán hay không thì không thể nào không cẩm thán, đây quả là một thiếu niên có tư chất ngút trời!
Loại khí thế này, loại thần vận này, đạo cốt đã dung nạp, trời sinh hòa quyện cùng với trời đất, gần gũi với đại đạo, toàn thân lưu chuyển thải quang, trong suốt và thần võ.
"Cũng bất phàm đó nhưng chỉ là cái xác đẹp mã còn bên trong cũng bình thường mà thôi. Dám ngông cuồng trước mặt Tôn giả thì chỉ có con đường ôm hận, vỡ đầu chảy máu." Có tu sĩ trẻ tuổi trong ba giáo đố kị, cố ý trêu chọc.
Nãy giờ Thạch Hạo chẳng mảy may đếm xỉa tới đám người này, trong mắt nó chỉ có năm tên Tôn giả, hai bên đứng đối diện với nhau và đều cảm nhận được sự mạnh mẽ của đối phương, tự nhiên hình thành nên một tràng vực riêng*.
(*): Phạm vi riêng quanh mình.
Những người trẻ tuổi này đều là đệ tử thân truyền của các Tôn giả, kết quả lại bị xem thường khiến bọn họ rất tức giận.
Đương nhiên, sự hiểu biết của bọn họ cũng rất bất phàm, cảm nhận được loại khí thế thần bí phát ra từ Thạch Hạo khiến họ thất kinh. Họ muốn quấy nhiễu tiểu Thạch khiến nó phân tâm giảm đi tràng vực của mình, có người lần nữa lên tiếng nói: "Tiểu Thạch, lời nói vừa rồi thể hiện ngươi đang sợ ư? Đáng tiếc, đã chậm rồi."
"Nhân Hoàng là gì chứ, đối diện với truyền thừa bất hủ thì cũng chỉ là trò hề mà thôi. Ba giáo trường tồn từ xưa, chứng kiến biết bao nhiêu sự thay đổi qua các đời Hoàng triều, Thạch Quốc cũng coi như là muối bỏ biến, mà ngươi bất quá cũng chỉ là một tên ngụy Hoàng, hôm nay muốn đá bay ngươi khỏi ngôi vị hoàng đế." Có người chế nhạo.
Rốt cuộc, Thạch Hạo cũng động, lạnh lùng nhìn những người này. Lúc này cứ như có hai luồng tia chớp màu bạc xuyên thủng không gian bắn thẳng tới bọn họ.
Da đầu đám người trẻ tuổi này tê rần, linh hồn run rẩy, khí thế này là sao đây? Việc này khiến cho hồn phách của bọn họ chấn động, suýt nữa thì lìa khỏi thân xác.
Đặc biệt là, thần hồn của mấy người vừa nói kia cứ như bị sét đánh. Sau khi bị ánh mắt đó đảo qua, lập tức nội tâm hoảng sợ, đôi mắt kia cứ như hai con rồng màu bạc lao thẳng vào trong nội tâm bọn họ.