Ánh tà dương như máu, mây đỏ phủ kín bầu trời.
Nhưng mà, ánh đỏ này xuất hiện ở trên hoàng cung khiến nơi đây trở nên thần thành, bởi vì hàng loạt cung điện san sát nhau đều hiện lên từng luồng ánh đỏ, vô cùng yên bình an lành.
Nơi đây cứ như cổ tháp thâm sơn thế ngoại thần nhân vậy.
Cảm giác này vô cùng kỳ lại, rõ ràng là Hoàng đô của một quốc gia thế nhưng giờ lại cảm giác khác lạ như vậy, cách biệt và yên tĩnh.
Hoàng thành nguy nga, dưới ánh tà dương lưu chuyển màn hào quang vàng óng như mộng như ảo, hùng vĩ và bao la, đây cứ như là nơi mà Đế chủ của Thần giới giáng lâm vậy.
"Ầm!"
Vẻ yên tĩnh bị phá tan, mặt đất run nhè nhẹ, nơi phương xa có mấy chục người tiến tới, dẫn đầu là mấy người toả ra bảo quang tạo nên thần hoàn bao phủ thân thể của mình, họ cứ như là thần linh giáng trần vậy!
Mặt đất rung chuyển chính là do những người dẫn đầu này khi bước đi gây nên, khiến cho ánh chiều tà nơi khu hoàng thành này bị nhiễu loạn.
Tu sĩ ba giáo gồm Bổ Thiên giáo, Tây Phương giáo và Bất Lão sơn cùng nhau tiến tới, tổng cộng có năm vị Tôn giả, mỗi một người chẳng dính chút bụi trần, toàn thân óng ánh, được thần quang bao phủ.
Bọn họ đã tới trước tường thành, cặp mắt nhìn thẳng vào trong hoàng cung, bên trong ánh mắt này có vẻ tang thương, cũng có sát khí bức người.
Năm đại Tôn giả cùng nhau xuất hiện, chỉ mỗi chấn động và khí thế này cũng đủ rung chuyển cả trời lẫn đất, lòng người run sợ rồi!
Trên tường thành, bất kể là binh sĩ hay là chiến tướng đều run rẩy, không phải họ nhát gan mà là sự áp chế bắt nguồn từ sâu trong linh hồn, khiến bọn họ thấy mình nhỏ bé như giun dế, như đang đứng dưới ngước lên trên nhìn các vị Thần vậy.
Đẳng cấp chênh lệch quá lớn, Tôn giả giáng lâm, uy thế như vậy không gì có thể sánh bằng, cơ bản không cách nào chịu đựng nổi, rất nhiều người gần như xụi lơ trên tường thành.
Sau khi tiến vào cảnh giới Tôn giả thì thực lực đã vượt xa phàm phục, hoàn toàn thoát khỏi hồng trần, cao cao tại thượng, hơn xa những cảnh giới bên dưới, tựa như đứng trên trời cao còn những cảnh giới khác ở dưới mặt đất vậy.
Tôn giả mà giận thì thiên địa biến sắc, đất đai vỡ nát, sông biển khô cạn, đây chính là uy thế to lớn của bọn họ!
Thường ngày, không thể nhận ra được Tôn giả, dù là đám người ở Thái Cổ Thần Sơn có sức mạnh uy h**p to lớn như vậy, Tôn giả gần như không xuất hiện ở thế tục, quanh năm bế quan khổ tu.
Đại kiếp nạn qua đi, Tôn giả ở Hoang vực đều mai danh ẩn tích, nay lại xuất hiện lần năm vị muốn tiến vào trong hoàng cung này, chuyện này vô cùng khó tin.
Ai có thể ngăn cản bọn họ chứ? Cơ bản không có năng lực đó!
Dù là Thạch Hạo có mạnh tới mấy, dù trước đây có thắng đạo cô trung niên có cảnh giới Tôn giả đi nữa, nhưng một lần mà đối mặt với năm vị Tôn giả thì chỉ có con đường chết, căn bản không có cơ hội chiến thằng dù là một phần.
"Mở thành!" Ông lão cầm đầu đến từ Tây Phương giáo lên tiếng, tuy tóc chỉ dài một tấc nhưng lại cứ như là những cọng thép dựng đứng, làn da màu đồng ánh lên thần quang.
Chỉ một câu tuỳ ý thế nhưng chấn cho đám người đứng trên tường thành suýt chút nữa phun ngụm máu tươi, uy thế đáng sợ như thế cơ bản khó lòng chống được.
"Mở trận pháp!" Một vị chiến tường hét lớn.