Hoàng cung rất lớn, cung điện nguy nga và tráng lệ san sát, trận pháp thần linh có tới mấy chục liên kết chặt chẽ với nhau, một khi khởi động ắt sẽ kinh thiên địa khiếp quỷ thần.
Khoé miệng của Thạch Hạo hơi nhếch lên, lẳng lặng ngồi đợi, thế nhưng cũng chưa thấy ai xông tới, tu sĩ ba giáo rất cẩn thận.
"Khởi bẩn bệ hạ, có người tới gặp đám Bát hoàng tử, Thập nhất công chúa." Có Kim ngô vệ tiến vào trong trung ương Thiên cung bẩm báo, lời nói của tên này vang vọng khắp đại điện trống trải và nguy nga.
Sắc mặt của Thạch Hạo vẫn bình tĩnh, im lặng không nói gì.
"Lui ra đi." Bằng Cửu nói.
Đây là mật báo, có người âm thầm truyền tin tới, chỉ khi nào có chuyện vô cùng quan trọng mới sử dụng phương thức này.
Thạch Hạo cẩn thận xem bức mật thư này sau đó đưa cho đám Bằng Cửu Chiến vương xem, mặt mày của nó không chút biểu hiện gì khiến cho bầu không khí trong cung điện trở nên căng thẳng.
"Thạch Hoàng đời trước quang minh và oai phong cả đời, không ngờ con cái lại khiến người khác thất vọng như vậy, chỉ vì muốn ngồi lên ngôi hoàng đế mà chuyện gì cũng dám làm hết." Chiến vương thở dài.
"Chỉ có một vài người cá biệt mà thôi, còn lại vẫn rất tốt." Thạch Hạo mở miệng.
"Nhân Hoàng, người định xử lý ra sao?" Lão thị vệ Bằng Cửu hỏi.
"Nếu như mấy người đó không vượt qua ranh giới kia ta cũng chẳng để bụng làm gì, nhưng nếu như quá phận thì pháp đạo vô tình." Thạch Hạo bình tĩnh nói.
Dược điền trong hoàng cung trồng rất nhiều linh chu, còn Điển miếu thì ẩn giấu rất nhiều bảo thuật, còn có bảo khố chứa đựng vô số kỳ trân, tất cả những thứ trong đó đều bị công chúa hoàng tử này lấy đi hầu hết những thứ quý giá.
Liên quan tới chuyện này, Thạch Hạo cũng chưa hề truy cứu làm gì, dù sao họ cũng thuộc dòng dõi của Nhân Hoàng đời trước. Nhưng nếu như đám người này không biết đâu là giới hạn thì nó cũng chẳng lưu tình làm gì nữa.
Khi tới gần một con đường trong khu lâm viên, một đám tu sĩ của Bất Lão sơn đang bí mật thảo luận, sắc mặt của Tần Lĩnh lộ vẽ tức giận, căm phẫn, lớn tiếng trách tháo.
"Hắn thật quá đáng mà, ta thật lòng khuyên bảo thế nhưng hắn lại lạnh lùng khước từ, rồi một tên thị vệ mà cũng cả gan đốp chát với ta, tên nhóc tiểu Thạch dùng ánh mắt nửa con ngươi nhìn ta, nghĩ ta là ai hả?"
Lão là sứ giả tới hoàng cung nhưng lại gánh phải áp lực vô cùng lớn, bị khí thế vô cùng lớn của Thạch Hạo bức bách, cả người phải gánh lấy sự dằn vặt to lớn, khi nghĩ lại chuyện này càng khiến lão sợ hãi.
Tần Lĩnh vô cùng bất mãn, dù gì lão cũng đại biểu cho sự tồn tại bất hủ của Bất Lão sơn, Nhân Hoàng là cái quái gì chứ.
"Bình tĩnh đi." Một ông lão ngồi trên bồ đoàn mở miệng, khi cặp mắt vừa mở ra thì tựa như hai tia chớp xẹt qua hư không vậy.
Trong viện, nước chảy róc rách qua chiếc cầu nhỏ, đình đài xen kẽ, cảnh sắc vô cùng ưu nhã và nên thơ.
Một người trung niên khác mở miệng, nói: "Trong cơ thể của hắn có một nửa huyết mạch Bất Lão sơn ta, như thế rất tốt, có thể khiến hắn nhận tổ quy tông. Nếu không cần đánh mà vẫn thằng, dựa vào việc hắn nắm giữ Thạch Quốc và thống lĩnh và khống chế cả Hoang Vực, rồi sau đó tìm vật kia thì rất hay."