Đạo cô trung niên xoay người, chân đạp hoa sen bằng đồng nhanh chóng chạy trốn, sự mạnh mẽ của đối thủ vượt quá dự liệu của bà, nếu cứ tiếp tục chiến đấu thì hơn nửa phải bỏ mạng tại đây.
"Không phải bà nói là muốn hỏi tội ta ư, cớ gì lại hoảng sợ như chó cúp đuôi thế kia?" Âm thanh của Thạch Hạo vang vọng trời cao.
Đối với một vị Tôn giả mà nói, việc chạy trốn đã xem như là rất mất mặt rồi, đặc biệt khi bị một thiếu niên mười mấy tuổi đánh bại thì càng thấy xấu hổ hơn, nhưng lúc này lại bị người ta chế nhạo như thế khiến bà ta hận không thể quay lại sống mái một trận.
Nhưng sinh mệnh là quan trọng nhất, nếu quay lại nghênh chiến thì cũng chỉ có con đường thất lại mà thôi, tuyệt đối phải trả giá vô cùng đau đớn và thê thảm.
Rất may là, bà đã nhặt được cánh tay bị chém cụt kia đặt lên trên vết thương, phối hợp thêm một vài linh dược và điều dưỡng qua một thời gian thì vết thương sẽ lành và không có vấn đề gì nữa.
"Xoẹt!"
Kiếm quang màu vàng bổ tới, bầu trời bị cắt đôi, sắc bén và chói mắt, trong mắt mọi người ở Hoàng đô, đây cứ như là một tia chớp to lớn xẹt ngang bầu trời, vô cùng rực rỡ.
Nhưng, trong mắt của đạo cô trung niên thì đây cứ như là một gông xiềng tử thần muốn trói chặt bà lại, lập tức bà phun ra một búm máu, tinh khí thần thiêu đốt rồi gia tốc bỏ chạy.
Khi tới bà ta vô cùng kiêu căng, mở miệng là tiểu Thạch này tiểu Thạch nọ, dáng vẻ thì cao cao tại thượng nhìn toàn bộ Thạch Quốc bằng nửa con ngươi, nhưng giờ lại rơi vào kết cục thê thảm như thế này khiến người khác cảm thán, sự thay đổi của nhân sinh khó mà lường trước được.
Bả vai của đạo cô trung niên ứa máu, bà biến đối phương vị tới mấy lần, cố gắng lắm mới tránh né được chiêu kiếm vừa rồi thế nhưng thiên niên ở phía sau kia lại quá hung tàn, chém ra hàng loạt nhát kiếm, từng luồng kiếm khí nối liền trời cao, hào quang màu vàng tỏa sáng chói lọi cả thiên địa, cứ như là một đóa hoa sen cực lớn vô cùng mạnh mẽ giữa trời cao.
Hàng loạt ánh kiếm quét tới, mặc bà ta gia tốc, biến đối phương vị nhưng vẫn khó lòng tránh hết được, ầm ầm ầm, ánh kiếm cứ như là từng con chân long ép mạnh xuống.
Kim quang lấp lánh vô biên đâm sầm tới sau lưng khiến lông tóc bà dựng thẳng đứng. Bà ta muốn tránh sang bên nhưng đã chậm, hơn nữa những nơi khác cũng đều là ánh kiếm cả.
Ánh đen lóe lên, bà lần nữa giơ lên mai rùa, những ký hiệu chằn chịt xuất hiện bảo hộ ở phía sau lưng. Vật này do lão rùa Thần Đạo lưu lại, có thể nói là một pháp khí phòng ngự tuyệt phẩm, là báu vật trong toàn Bổ Thiên giáo.
Nhưng, sau khi kiếm khí đụng trúng thì ánh sáng lộng lẫy của mai rùa chợt lu mờ, những vết nứt bên trên xuất hiện càng dày đặc hơn, gần như muốn phá hủy tới nơi.
"Keeng!"
Sau khi có thêm một luồng kiếm khí khác chém tới, tiếng răng rắc vang lên, khí tức kinh người của mai rùa chợt thiêu thốt đến cực hạn khiến cho nó sáng rực lên.
"Bùm!"
Báu vật này nổ tung hóa thành mấy trăm mảnh vỡ nhỏ bay về bốn phương tám hướng, cứ vậy bị xóa sổ trong thiên địa này.
Đạo cô trung điên hét thảm một tiếng, lòng bà đau như cắt. Đây chính là pháp khí mà bà yêu quý nhất, thế nhưng cũng khó mà chống đỡ được pháp kiếm màu vàng kia của đối phương.
Bà ta há miệng ho ra máu, tuy mai rùa đã ngăn cản được một phần kiếm khí thế nhưng, những mãnh vỡ nổ tung từ mai rùa lại thương tổn tới bà ta, máu thịt sau lưng be bét, sâu tới tận xương trắng.
Mọi người trong Hoàng đô khi thấy cảnh tượng này chợt ngây dại, ai nấy đều khiếp sợ. Dù gì cũng là một Tôn giả thế nhưng lại bị tiểu Thạch đánh cho trọng thương, thiếu chút nữa phải bỏ cái mạng nhỏ lại. Uy thế cỡ nào mới có thể thực hiện được?
Nếu nói trước đây không lâu Thạch Hạo một thân một mình xông vào Hoàng đô, một mình đi khiêu chiến với đại tu sĩ ba giáo, rồi đuổi giết đám người này cứ như là một việc vô cùng vĩ đại, như vậy hôm nay chính là một kỳ tích.