"Tiểu Thạch! Ngươi đang nói chuyện với bản tọa đấy ư?!" Bên ngoài tường thành, đạo cô* trung niên mặc đạo y màu trắng, vạt áo bồng bềnh, dung mạo bất phàm nhưng cũng rất lạnh nhạt. Bà ta cầm trong tay một cây phất trần, khí chất vô cùng thoát tục.
(*): Nữ đạo sĩ.
Tường thành đồ sộ, khí thế hùng vĩ, tất cả chiến tướng trên tường thành đều biến sắc. Sau đại chiến Song Thạch mọi người khen tụng tán dương tiểu Thạch, hiện giờ con mụ đạo cô này lại vênh váo hung hăng, dám cả gan xưng hô với Nhân Hoàng như vậy, thật sự là coi thường bọn họ.
Danh xưng tiểu Thạch giống như là đang gọi tiểu Lý, tiểu Ngũ vậy, giống như đang gọi một đứa trẻ. Đạo cô tỏ ra vô cùng ngạo mạn, cao cao tại thượng, bễ nghễ thốt lên hai chữ này.
"Đạo cô, bà đang khiêu khích ta sao?" Trong cung truyền ra tiếng nói của Thạch Hạo, ẩn chứa một sự uy nghiêm và trang trọng, cộng thêm mấy phần hàn ý.
"Tiểu Thạch! Sao không dám ra đây gặp ta một lần?" Đạo cô thốt lên.
"Con mụ kia, chớ có vô lễ. Dám ở đây hồ ngôn loạn ngữ, bất kinh với Nhân Hoàng!" Một vị chiến tướng quát lớn.
Thạch Hạo đã trở thành tân hoàng, kiểu xưng hô như vậy thật sự không xem nó ra gì. Rất nhiều chiến tướng đã không chịu đựng nổi nữa. Đây là Nhân Hoàng của một nước, họ không thể chịu được sự bất kính mà người ngoài dành cho nó như vậy.
"Chà chà, mọi người trong thiên hạ chẳng phải đều gọi như thế sao? Vị thiếu niên kinh tài tuyệt diễm này xứng đáng được gọi như vậy. Ta sao lại không thể?" Đạo cô trung niên sắc mặt bình thản đáp, bay lơ lửng trước tường thành.
"Bà... to gan!" Một vị chiến tướng hét lớn, ra lệnh mọi người trên tường thành nâng cung lớn trong tay lên, lắp mũi tên đặc biệt vào dây cung. Mũi tên màu đỏ đậm, óng lên những tia sáng tạo thành một thứ phù văn đặc biệt.
Đây là linh tiễn chuyên dùng đối phó với đại tu sĩ. Nó có thể bắn xuyên qua người hung thú, g**t ch*t Vương hầu. Loại mũi tên này không nhiều lắm, nhưng một khi b*n r* thì đến trời đất cũng phải biến sắc.
"Quý khách giá lâm, bọn ngươi dám thất lễ như vậy à? Giương cung lên trước mặt ta, đây chẳng phải ép buộc ta tự vệ hay sao?" Đạo cô lạnh lùng nói.
Bà ta đứng ở đó, từng tia sương trắng vờn quanh thân thể, hiển lộ hết khí tức của Tôn giả. Chỉ trong nháy mắt trời đất đã run lên bần bật.
Đám người trên tường thành cả kinh. Họ cảm nhận được một luồng áp lực mạnh mẽ, đây chính là áp lực của Tôn giả. Đằng cấp cách biệt quá lớn, bọn họ khó lòng mà chống cự nổi, trong lòng trỗi dậy một cảm giác bất lực.
Từ người đạo cô trung niên tỏa ra gợn sóng màu bạc, nó khuếch tán với tốc độ rất nhanh, như một cơn sóng thần bao trùm lấy những người trên thành, làm họ cảm thấy đinh tai nhức óc.
"Láo xược!" Một tiếng quát lớn truyền ra. Tiếng quát này như một thanh kiếm cắt ngang trời cao, chặn đứng cơn sóng bạc này, đánh tan nó ở không trung.
Bên trong Hoàng cung, Thạch Hạo bước từng bước xuống con đường làm từ cẩm thạch, mình mặc chiến y vàng óng ánh, vai vác thần kích trấn quốc, trong tay cầm pháp kiếm thần linh, ánh mắt sáng rực như hai bó đuốc, khí thế vô cùng đáng sợ.