Không ngờ tu sĩ ba giáo lại xuất hiện nhanh đến vậy, nhất thời làm cho cả hoàng đô chấn động. Tất cả mọi người đều biết sắp sửa xảy ra một trận đại chiến.
Tiểu Thạch vô cùng mạnh mẽ, lần trước dùng sức một người xoay chuyển cả càn khôn, đánh đuổi tu sĩ ba giáo, lần này khẳng định cũng sẽ không hiền lành gì. Một hồi sóng to gió lớn đang nổi lên.
Nhưng trái với dự kiến của rất nhiều người. Sau khi vào thành, đám tu sĩ ba giáo cũng không lập tức gây khó dễ mà chỉ trú lại, tỏ ra an phận thủ thường.
Chiến tướng của Hoàng đô cũng được truyền lệnh không tấn công. Bởi vì Thạch Hạo biết những kẻ vừa tới đều không tầm thường. Nó không muốn để những cao thủ trong ba giáo tùy tiện ra tay.
Một khi sức mạnh của những người này không còn bị trói buộc, siêu thoát thế gian thì họ sẽ không còn gì cố kỵ. Một khi ra tay thì máu sẽ chảy thành sông, kẻ tử thương sẽ nhiều vô số kể.
Hiển nhiên tu sĩ ba giáo cũng đã tìm hiểu kỹ sự tình. Trong trận đại chiến lần trước, biểu hiện của Thạch Hạo kinh hãi thế tục, vô cùng đáng ngờ, làm gì có người nào có thể mạnh đến cỡ đó?
Những tu sĩ này từ vực khác đến đây, họ đều là cao thủ chân chính. Bọn họ muốn tự mình tìm hiểu và chứng thực rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Hai ngày sau, Trượng Lục lại xuất hiện. Y đứng ngoài Hoàng cung, toàn thân tỏa ánh sáng vàng, đây chính là Kim cương bất hoại thân đã tu luyện đến cảnh giới cao thâm. Nhờ người vào trong bẩm báo, mời Thạch Hạo ra ngoài gặp mặt.
Nhưng một vị Chiến tướng đứng trên Hoàng thành đã thẳng thừng đáp lại: "Địa vị của Nhân hoàng vô cùng cao quý, làm gì có ai xứng cho Nhân hoàng phải ra tiếp kiến? Yêu cầu vô lý kiểu này đừng nên nhắc tới nữa".
Thậm chí có rất nhiều binh lính bắt đầu tập hợp, mấy vị chiến tướng mạnh mẽ bắt đầu điều binh khiển tướng muốn ra ngoài xử lý hắn.
Trượng Lục lặng thinh, tiểu Thạch đã có quyền uy và danh vọng, hiện tại không thể so sánh nó với một tu sĩ bình thường. Uy nghiêm của Nhân hoàng căn bản chẳng thể đi gặp mặt sứ giải như hắn.
Tân hoàng tọa trấn hoàng cung, dù là truyền nhân mạnh nhất của ba giáo tới đây cũng không nể mặt, coi hắn như bá tánh tầm thường.
"Hắn tới rồi sao?" Nghe bẩm báo xong, Thạch Hạo gật đầu tán thưởng cách xử lý của chiến tướng, sau đó đưa bàn tay khổng lồ do long khí hoàng đạo ngưng kết tạo thành ra ngoài định trấn áp Trượng Lục.
Dù sao Trượng Lục cũng rất mạnh mẽ. Nếu rời xa hoàng cung thì Thạch Hạo cũng chỉ mạnh ngang tầm với hắn. Linh cảm của Trượng Lục rất nhạy bén, khả năng cảm ứng vượt xa người thường, mới thấy có chút không ổn thì liền bỏ chạy thật nhanh.
Y để lại một phong thư, sau đó rút lui.
Thạch Hạo cũng không gây khó dễ, chẳng thèm đuổi theo, chăm chú đọc phong thư, sau đó phất tay biến phong thư thành bụi bặm.
Ba giáo không đoàn kết với nhau, cũng chẳng phải là một khối sắt gắn kết. Tây Phương giáo sai truyền nhân mạnh nhất của mình truyền tin là muốn giao dịch với Thạch Hạo, rằng họ nguyện ý dốc toàn lực ủng hộ nó.
"Đám người này muốn nhờ cậy vào sức mạnh của ta sao?" Thạch Hạo cười nhạt. Trong thư có nói: điều kiện là ngày sau sẽ mượn nhờ sức mạnh của Thạch Hạo để tìm kiếm một thứ gì đó ở vùng đất của Tây Thiên giáo.