Thạch Hạo mặc giáp kim loại, thần kích trấn quốc sau lưng, tay cầm pháp kiếm thần linh, nó tựa như Thiên Đế giáng trần, sự uy nghiêm và khí thế đó khiến lòng người kinh sợ!
Mặc dù chỉ là một thiếu niên nhưng người khác lại vừa kính vừa nể, rất nhiều chiến tướng, vô số binh sĩ, thậm chí cả Vương hầu sau khi thấy nó thì sinh ra cảm giác kinh hãi, muốn cúi xuống quỳ lạy.
Sự rung động này cũng không phải vì kiêng kỵ thân phận của nó mà xuất phát từ tâm linh, sinh ra một cảm giác khó nói với thiếu niên Nhân Hoàng này, cảm giác này như đối với thần linh vậy.
Thạch Hạo tuần tra nội thành, đường phố không nơi nào mà nó không đi qua, những nơi được phong làm phủ đệ Vương hầu cùng với những thế lực lớn đang bị thảo phạt, không ai không sợ hãi.
Ngày hôm đó, không chỉ có Vũ tộc diệt mà một số đại tộc khác cũng biến thành tro bụi, đối diện với những nhân vật mạnh mẽ như Chiến vương, Khai Sơn vương..., những thế lực này chỉ có con đường bị loại bỏ.
Việc Thạch Hạo tuần tra đường phố càng khiến cho những thế lực này khiếp sợ hơn, cả thành đều chấn động, lần thanh tẩy này đã hoàn thành.
Sau đó không lâu thì nó trở lại hoàng cung, mà tiếng la giết trong thành cũng dần tan biến, trong ngoài an bình, hiện tại nó đã hoàn toàn thao túng được Hoàng thành.
"Nhân Hoàng, hiện tại cũng nên chiêu cáo thiên hạ rồi." Chiến vương kiến nghị, lão đầy người dính máu, thân hình cao lớn, thần võ vô cùng, vừa rồi một đám cao thủ đều chết trong tay lão.
Thạch Hạo gật đầu, tuy đã đăng cơ thế nhưng cũng chỉ hạn chế ở Hoàng đô Thạch Quốc mà thôi, vẫn chưa thông báo cho người trong thiên hạ biết chuyện này.
Đại kiếp nạn qua đi, thiên hạ đại loạn, khắp nơi hoang mang, liên quan tới cái chết của Thạch Hoàng, lời đồn đại về quốc vô chủ đã sớm náo động trời cao, tạo nên những xao đông vô cùng lớn.
Việc cấp bách nhất hiện tại là truyền pháp chỉ, chiêu cáo thiên hạ, nhanh chóng ổn định lại Thạch Quốc, nếu không hậu quả khó mà lường được.
Có thể suy ra được, các nơi khác nhất định cũng có một vài chư hầu vô cùng mạnh mẽ sinh lòng chống đối, bị tu sĩ ba giáo đầu độc phản bội lại Thạch Quốc. Bởi vì, Hoàng đô cũng như thế huống chi một vài Vương hầu mạnh mẽ nắm giữ thực quyền khác.
Thế nhưng, mặc kệ thế nào đi nữa, đối diện với đại nghĩa, dưới đại thế cục như này, các toà thành lớn thuộc Thạch Quốc đều phải tuân theo pháp chỉ, không được phản nghịch.
"Truyền ngôi cho Thạch Hạo..."
Pháp chỉ của Nhân Hoàng đời trước in đậm trong hư không, phù văn sáng rực không hề phai mờ, những ký tự này được các Vương hầu đồng loạt dụng sức ghi lên, hiện tại lần nữa khắc lên trên tờ giấy màu vàng rồi chuyển tới các nơi.
Tế đàn trong Hoàng đô được kích hoạt cho nên có thể thông qua việc hiến tế mở ra Truyền tống trận để truyền tới các nơi.
Trong giây lát, pháp chỉ chiêu cáo thiên hạ, tân hoàng kế vị, tiểu Thạch quật khởi, chuyện này cứ như là cơn sóng to lớn lan tỏa khắp nơi.
Thạch Hạo cũng ban bố pháp chỉ của mình, nội dung rất đơn giản, đầu tiên là tán dương về văn thành võ đức của Nhân Hoàng đời trước, công lao to lớn cả một đời, sau đó là nói ra lý do vì sao chém giết một vài Vương hầu như Vũ tộc, Túc vương, Côn vương... kể rõ âm mưu làm phản của bọn chúng, rồi cuối cùng biểu đạt quyết tâm của chính mình.
Giờ phút này, cả thiên hạ nhốn nháo, tiểu Thạch quật khởi và trở thành Nhân Hoàng, tạo nên một cơn đại chấn rung trời.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là một cơn đại chấn, sau khi tin tức Nhân Hoàng đời trước biến mất sau đại kiếp nạn, rất có khả năng đã chết đi, cả thiên hạ xao động từ lâu rồi.