Vũ Vương phủ vô cùng rộng lớn, tường viện cao to dày đặc phù văn, đây là một tòa phủ đệ có quy mô cực lớn, lừng lẫy và huy hoàng.
Chỉ là, khi hai ông cháu Đại Ma Thần và Thạch Hạo đứng về một phía thì khiến cho tiếng tăm của Vũ tộc trượt dốc không phanh, nơi đây trở thành trò cười của thiên hạ.
Bọn họ có thù lớn với dòng dõi Thạch Hạo, bất kể do là kẻ thù của Trùng Đồng hay là mâu thuẫn giữa bọn họ với tiểu Thạch đi chăng nữa thì mức độ thù oán này không cách nào hóa giải được nữa.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên Thạch Hạo tới đây, thế nhưng lần này lại cảm thấy rất khác lạ, nay cơ thể nó mang chiến y vàng chói, long khí bừng bừng, lưng vác chiến kích, tay cầm pháp kiếm thần linh, uy thế vô song.
Mà phía sau nó là một đại đội nhân mã, tất cả đều im lặng không một tiếng động, thân mang giáp trụ màu đen ánh lên vẻ lạnh lẽo, chiến mâu trong tay đồng loạt chỉ về trước.
Pháp chỉ Nhân Hoàng sớm đã truyền đi, trong Vũ phủ vô cùng yên tĩnh, chẳng có chút âm thanh nào phát ra, tất cả mọi người đều tập trung ở trong phủ.
"Kẻ mưu nghịch chém, nhưng cũng không phải ai cũng là người có tội, ngoại trừ kẻ đầu sỏ thì những người còn lại nếu buông bỏ binh khí thì có thể miễn tội chết." Có chiến tướng hô lớn vào trong phủ.
Vẫn yên tĩnh như trước, đám người Vũ tộc đang âm thầm thảo luận, khó đưa ra lựa chọn của mình.
"Xoẹt!"
Trong Vũ phủ xuất hiện từng luồng tia sáng, có người hiến tế mượn nhờ sức mạnh của một tòa tế đàn hòng cững ép mở ra một thông đạo trong hư khộng để trốn chạy.
"Chỉ phí công mà thôi!" Lại một vị chiến tướng vô cùng dũng mãnh khác lên tiếng, bởi vì đại trân hộ thành của Thạch đô đã mở ra từ lâu, mà tế đàn của hoàng tộc Thạch Quốc kích hoạt còn sớm hơn nữa nên sức ảnh hưởng đã lan tỏa toàn bộ tòa thành, chư hầu khắp nơi không thể nào dựa vào tế đàn trong tộc để bỏ trốn được.
Quả nhiên, tia sáng đó nhanh chóng biến mất, hư không run rẩy dữ dội.
"Tiểu Thạch, ngươi tâm tính hung tàn, máu lạnh vô tình, nếu như diệt Vũ tộc ta tất gặp báo ứng." Rốt cuộc cũng có âm thanh nguyền rủa từ trong phủ truyền ra ngoài.
Thạch Hạo thờ ơ, chẳng thèm để tâm làm gì.
Sau lưng nó, có một vị chiến tướng hét lớn, nói: "Đám Vũ tộc các ngươi mà còn có mặt mũi nói lên những câu đó ư, bản thân thì cấu kết với đại giáo vực ngoại, rồi còn muốn lật đổ truyền thừa Thạch Quốc, vậy mà còn không biết dị mở miệng cho mình là người bị hại? Huống hồ, tân hoàng còn nhân từ không có diệt toàn tộc các ngươi, người chỉ giết những tên cặn bã mà thôi, đám các ngươi còn muốn ngậm máu phun người, đáng giết!"
"Các ngươi muốn diệt tộc hả?" Một vị Vương hầu lớn tiếng nói thẳng.
Trong Vũ phủ trở nên náo loạn, hiển hiên cũng không phải ai đều mang ý nghĩ 'ngọc đã cùng nát', cho nên sẽ có rất nhiều người muốn giữ cái mạng nhỏ của mình.
"Tân hoàng kế vị, trước giờ đều đại xá thiên hạ, lấy nhân từ làm gốc thế nhưng đám các ngươi lại dấy lên binh đao giết người, ắt sẽ trở thành một tên bạo chúa và sau này sẽ chết trong họa loạn mà thôi!" Có người trong Vũ tộc nguyền rủa đầy ác độc.
"Điếc không sợ súng, cùng đường bí lối mà còn hàm hồ nói lời ngoan độc, xem ra số mệnh của Vũ tộc đã tận và sắp sửa bị xóa tên rồi." Một vị Vương hầu lạnh lùng nói.
"Đã đến giờ, chuẩn bị tấn công." Thạch Hạo nãy giờ vẫn yên lặng chợt mở miệng.