Bên trong hoàng cung nguy nga tráng lệ, long khí bốc lên cuồn cuộn, những luồng ánh sáng mờ mịt bao phủ nơi đây, khiến nơi đây toát lên vẻ mông lung xen lẫn mờ mịt, trông thật giống với thần cảnh.
Chiến Vương và tên thị vệ lớn tuổi vô cùng hài lòng, tốc độ sửa chữa thật làm người khác phải giật mình. Bọn họ đâu thể ngờ Nhân Hoàng ấn lại đáng sợ đến vậy, có thể chủ trì các toà pháp trận thượng cổ.
Thời gian dần trôi đi, cảnh tượng hoàng cung trở nên khác hẳn, càng lúc càng toát lên vẻ trang nghiêm và thần thánh. Các toà cung điện to lớn đều vàng óng ánh chẳng khác gì Thiên cung ở thượng giới.
"Gần đủ rồi, trận pháp đã khôi phục được chín thành, phần còn lại từ từ làm cũng được." Chiến Vương nói.
Thạch Hạo cũng rất hài lòng, tiến độ này thật sự rất nghịch thiên. Những toà trận pháp thần linh vốn bị nghiền nát trong đại kiếp nạn đều đã dần khôi phục khí tức mạnh mẽ của mình.
Tuy nhiên, cả quá trình này khiến người ta phải líu lưỡi, bởi vì các vật liệu trong bảo khố hoàng cung cũng đang giảm xuống nhanh chóng. Thạch Hạo lòng đau như cắt, nước mắt tuôn như mưa, thầm than thật quá xa xỉ đi mà.
Nhất là những thần liệu kia đều là trân phẩm hiếm thấy ở thế gian, cả trăm ngàn năm cũng khó lòng tìm được một loại.
Đây là toàn bộ những tích luỹ của Thạch quốc từ thượng cổ cho tới nay. Thật sự không thể tìm thấy chúng ở bên ngoài. Chúng đều là những vật liệu trân quý đến mức chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Đại trận trong hoàng cung nhiều vô số, liên kết với nhau thành từng mảng, hơn nữa đều là trận pháp Thần cấp, vì dù sao trong những năm tháng thượng cổ, Tế Linh và Thủy Hoàng đều đã thành thần, đương nhiên có năng lực bố trí các đại trận như thế này.
Sau khi đại trận khôi phục không bao lâu, Chiến Vương cười ha hả cho rằng dù là cường giả ba giáo dám đến đây gây sự cũng sẽ có đi mà không về.
Thạch Hạo gật đầu, nhưng cuối cùng lại nhíu mày, nghĩ tới một vài vấn đề.
"Tuy trận pháp mạnh mẽ nhưng một ít vương hầu và đám hoàng tử công chúa cũng biết về nó. Bọn chúng mà cõng rắn cắn gà nhà thì sẽ có vấn đề đấy."
Thạch Hạo nghĩ đến loại tai hoạ ngầm này vì mấy ngày trước, chính Túc vương đã thông báo cho tu sĩ ba giáo về bí mật của trận pháp trong hoàng cung để chúng tiến hành phá trận.
"Bọn chúng chỉ biết chút da lông, không tạo được sóng gió gì đâu." Chiến vương tuy nói vậy nhưng trong lòng cũng không nắm chắc, có chút nghi ngờ.
"Nếu có thể, hãy biến hoá trận pháp này đi đôi chút, như vậy sẽ ổn hơn." Thạch Hạo tự nhủ, sau đó dùng tay miết nhẹ Nhân Hoàng ấn đang phát sáng lấp lánh, rồi lại rót thần lực vào. Nó luôn cảm giác rằng pháp ấn này còn quan trọng hơn cả những thứ trong hoàng cung.
"Hả?" Đúng lúc này, phù văn bỗng phủ kín bầu trời. Trong lòng Thạch Hạo bỗng xuất hiện một dấu ấn khó hiểu, không ngờ thứ này lại có thể liên thông với nó, và hỏi nó có muốn thay đổi bố cục đại trận này hay không.
Thạch Hạo khiếp sợ, thầm nghĩ lẽ nào Nhân Hoàng ấn thật sự có linh tính? Thứ này vốn là cái xác bị Đả Thần Thạch lột ra, chẳng lẽ sau khi hoá thành pháp ấn đã tự xuất hiện linh trí?
Sau khi nó gật đầu, Nhân Hoàng ấn phát sáng rồi khống chế những chỗ có bố trí trận pháp thần linh trong hoàng cung, mặt đất ầm ầm rung chuyển, ngũ hành điên đảo.