Hộp báu bằng đồng thau vừa mở ra liền được vô sô phù văn vờn quanh. Thạch Hạo thông qua thông đạo màu vàng tiến vào trong thế giới nhỏ chẳng có lấy một cây cỏ, mà linh khí lại vô cùng mỏng manh này.
Nơi đây đặt một chiếc bàn và hai chiếc ghế, tất cả đều làm từ đá.
Nguyệt Thiền tiên tử mặc y phục màu trắng, những sợi tóc đen mượt mà bóng loáng như tơ lụa. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ trí tuệ, dung mạo đẹp tuyệt trần. Nàng đang ngồi trên một chiếc ghế đá, vóc người hoàn mỹ hiện ra rất rõ ràng. Bên trên chiếc bàn đá là tiểu Tháp đang hứa hẹn bàn chuyện làm ăn quan trọng với nàng.
"Ta chỉ có thể cho ngươi nuốt mười loại thần liệu đỉnh cấp mà thôi. Nên biết rằng đó đều là những tích lũy qua nhiều năm của Bổ Thiên giáo, loại nào cũng là chí bảo cả đấy."
"Để ta suy nghĩ đã." Tiểu Tháp đáp, thân hình lắc lư trên bàn đá. Cuối cùng tiểu Tháp mở miệng, nói: "Bèo nhất cũng phải hai mươi loại thần liệu."
Sau khi đi vào nơi đây, Thạch Hạo vừa khéo thấy được cảnh tượng này. Nguyệt Thiền tiên tử đang giao dịch với tên tiểu quỷ ư? Việc này khiến Thạch Hạo nhảy dựng lên, vẻ mặt xám đen nhìn chằm chằm tiểu Tháp. Thằng tiểu quỷ này đúng là đồ bất lương mà.
"Tiểu Thạch hả? Ngươi đến rồi à? Có người muốn dùng hai mươi loại thần liệu làm vật trao đổi để ta trấn áp ngươi kìa." Tiểu Tháp vẫn bình chân như vại.
Thấy Thạch Hạo chẳng thèm để ý thì nó tiếp tục hờ hững nói: "Điều kiện cũng tương đối ngon lành đó. Nếu cộng thêm mối tình nồng thắm giữa ta và nàng thì không thể từ chối được rồi. Tiểu Thạch, ngươi nói xem ta có nên từ chối hay không đây?"
"Keeng!"
Thạch Hạo giật Đả Thần Thạch đang ở trên sợi tóc của mình xuống rồi ném thật mạnh tới chỗ Tiểu Tháp. Hai tên này va chạm với nhau tạo thành một tiếng "keng" giòn tan.
Tiểu Tháp hơi run lên, một luồng khí hỗn độn khuếch tán ngoài, đánh bay Đả Thần Thạch vào một góc của tiểu thế giới, trong không trung truyền tới một tràng tiếng kêu đầy thảm thiết như muốn tan nát cõi lòng.
Lần này, cũng không phải Đả Thần Thạch làm bộ mà toàn thân nó thật sự hoàn toàn ê ẩm. Phải rất lâu sau khi cơn đau đã lắng xuống, nó mới hô lớn: "Hai vị đại ca, chuyện này đâu có liên quan gì đến thằng em đâu?"
"Nhóc con, mày hơi bất kính với tao đấy." Tiểu Tháp cao khoảng nửa gang tay mở miệng nói. Toàn thân nó trắng như tuyết, nhìn cứ như ông cụ non nhưng thật ra mạnh đến độ đủ khiến cả thế gian phải kinh hãi.
"Mày đúng là thằng vô ơn bạc nghĩa. Tao cho mày nhiều thần liệu như vậy mà mày chỉ mới giúp được mấy việc lặt vặt. Giờ còn uy h**p tao nữa chứ?" Thạch Hạo nghiến răng nói.
Nó biết, tên quỷ này biết mình đã thu được bảo tàng của Thạch Quốc, giờ cố ý muốn đe dọa sau đó sẽ bóc lột mình, cho nên mới giả vờ bị Nguyệt Thiền tiên tử mê hoặc.
Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thiền tiên tử chớp chớp, làn da trắng mịn đến mức có cảm tưởng chỉ cần hơi đụng là rách ngay, khuôn mặt nàng tươi cười tỏ vẻ kinh ngạc. Nàng đã sớm nhìn ra được sự nghịch thiên của tiểu Tháp, đây là một pháp khí vượt quá sức tưởng tượng của mọi người, nhưng không ngờ lại bị Thạch Hạo đối xử lạnh nhạt với nó như thế.
Từ sau khi tiến vào đây nàng vẫn ra sức dụ dỗ tên tiểu Tháp đầy thần bí này hòng đoạt nó về tay mình, mục đích để đối phó với Thạch Hạo.
"Hây, ngươi thật làm ta khó xử mà. Tuy ta quen biết ngươi từ sớm nhưng nàng lại đồng ý với ta rằng, sau này, khi bảo khố của Bổ Thiên giáo mở ra thì ta mặc sức chọn lựa. Ngươi nói đi, nếu ngươi là ta thì ngươi sẽ làm thế nào đây?" Tiểu Tháp chậm rãi lên tiếng.