Hoàng cung rất rộng lớn, nếu là dân thường đi vào thì rất dễ bị lạc, bởi vì ở đây có một vài khu vực được bố trí trận pháp không gian nên như giống như những tiểu thế giới, sức rộng lớn của nó vượt quá mức tưởng tượng của mọi người.
Lúc này, đám người Thạch Hạo đã tiến vào một vùng cây cỏ thưa thớt trải dài không thể nhìn thấy điểm cuối. Đất đai phía trước có màu đỏ thẫm, toàn bộ được đất cát bao phủ, trông rất giống với sa mạc.
Sau khi đi được một đoạn rốt cuộc cũng tới được nơi cần tới. Nơi đây có một ngôi miếu cổ, dưới ánh bình minh ngôi miếu cổ óng lên từng ánh vàng rực rỡ trông rất thần thánh và an lành.
Đây chính là nơi trọng yếu nhất của Hoàng tộc - Điển miếu.
Nếu như nói chi tiết hơn thì nơi đây có Kinh Văn lâu và Bảo Thuật điện nhưng chúng tổ hợp lại tạo thành một ngôi miếu cổ trang nghiêm. Dưới ánh mặt trời, mái ngói ánh lên những tia sáng vàng nhạt, tuy có chút cổ xưa tang thương nhưng lại thể hiện vẻ uy nghiêm của hoàng gia.
Trách nhiệm mà ngôi miếu cổ này phải gánh vác vô cùng lớn. Nó tồn tại từ thượng cổ cho tới tận bây giờ mà chưa hề sụp đổ, toàn bộ bí điển của hoàng gia đều được lưu trữ bên trong nó, và nó cũng chính là căn cơ của cả một quốc gia.
Khi tới gần ngôi miếu cổ, lòng Thạch Hạo bồn chồn không yên, còn phấn chấn hơn lúc nhìn thấy những thần liệu và các pháp khí ở trong nội khố. Ngôi miếu cổ này chính là nơi mà Thạch Hạo khao khát được nhìn thấy nhất.
Khắp nơi vô cùng yên tĩnh và trống trải. Phía trước cổ miếu chỉ có một cây thông già vô cùng cao lớn, vỏ cây sần sùi giống như một con rồng già đang quấn chặt trên thân cây.
Ngoài ra, nơi đây không có bất cứ người bảo vệ nào, không một tên binh lính nào, điều này làm nơi đây trở nên rất yên tĩnh và thiếu hơi người.
"Trước khi đại kiếp nạn giáng xuống, vùng đất này có Tôn giả của hoàng tộc toạ trấn. Vốn nó nằm trong hoàng cung nên vô cùng an toàn, thế nhưng..." Chiến vương thở dài.
Đại kiếp nạn ập tới, Tôn giả đều bại vong rồi biến mất trong thiên địa, nơi đây giờ chỉ còn lại những bãi máu mà thôi.
"Hả?" Thạch Hạo kinh ngạc. Sau khi Thạch Hạo bước lên bậc thang của Điển miếu thì lại cảm giác được một luồng âm thanh khó có thể dùng từ ngữ diễn giải làm nó giật mình.
Chiến vương kinh ngạc, tên thị vệ bên cạnh cũng ngớ người như muốn nói gì đó nhưng đã kịp thời khép miệng, sợ làm phá đám nó.
Điển miếu chẳng hề bình thường. Từ thuở xa xưa đến giờ, không biết có bao nhiêu vị nhân hoàng đến đây nghiên cứu điển tịch. Họ tự nhiên sẽ lưu lại những tia khí tức đại đạo rất khó tan biến, lâu dần cũng làm ngôi miếu cổ trở nên thông linh.
Thời gian cứ thế trôi qua không biết bao nhiêu năm tháng, tình cờ có người rơi vào cảnh ngộ đạo, không hề mượn nhờ điển tịch, không hề lật xem kinh văn mà chỉ dựa theo ngôi miếu cổ để cảm nhận. Những người như vậy rất hiếm gặp được.
Đây lần đầu tiên Thạch Hạo tới nơi này nên hoàn toàn chưa từng xem cốt thư. Vậy mà nó giống như chạm vào "đạo" và cộng hưởng với nơi đây, sau đó rơi vào trong cảnh ngộ đạo, làm cho Chiến vương và gã hộ vệ vô cùng kinh ngạc.
Chỉ trong nháy mắt, có hàng loạt cây sen màu vàng mọc lên phía trước cửa miếu rồi bao trùm cả Thạch Hạo. Nó đứng yên ở giữa, cánh sen vàng nở ra toả ra từng luồng ánh vàng vờn quanh trên người nó.