Thương tích của Thạch Hạo tương đối nặng. Nơi ngực nó xuất hiện một vài vết rách, máu tươi ồ át chảy ra. Nó phải vận chuyển cốt văn nhanh chóng cầm máu và che lại vết thương lại.
Tuy Chí Tôn cốt bước đầu đã thức tỉnh, thế nhưng dù gì cũng chỉ mới là niết bàn tân sinh, chung quy vẫn chưa hoàn toàn nắm giữ hết được, cần phải tìm hiểu và nghiên cứu áo nghĩa của nó, bởi vậy rất khó nắm giữ được quy tắc thần lực đầy đáng sợ của nó.
Rất lâu sau, Thạch Hạo thở ra một hơi, tinh khí lưu chuyển vào sâu bên trong thân thể của mình để bắt đầu chữa trị vết thương.
Nó hoàn toàn không ngờ tới ở cuộc đại chiến với truyền nhân mạnh mẽ nhất ba giáo trong hoàng cung, một mình nó đối kháng với cao thủ khắp nơi mà chẳng hề có chút thương tích, còn ngang nhiên quét sạch tất cả tu sĩ, thế nhưng bây giờ lại chảy máu, bị thương cũng không hề nhẹ.
Thực lực của Nguyệt Thiền tiên tử vượt quá sức tưởng tượng, ở Hoàng đô nàng chưa hoàn toàn thể hiện hết khả năng. Không những thế còn lưu lại hậu chiêu ở nơi đây, bày ra đại trận đủ để g**t ch*t cường giả mạnh nhất trong thiên hạ.
Nếu chỉ sơ sẩy chút thôi thì bản thân đã có thể ngay lập tức mất mạng. Ngồi nghĩ lại Thạch Hạo vẫn cảm thấy hơi lành lạnh. Nó thể dễ dàng quét ngang tu sĩ ba giáo nhưng không ngờ phải ăn quả đắng ở đây.
Nhưng rất nhanh nó nở nụ cười, khoé miệng hơi vểnh lên mang theo vẻ thích thú xen kẽ chút lạnh nhạt. Tiên tử thánh khiết của Bổ Thiên giáo đã bị nó bắt, nếu chuyện này đồn ra ngoài thì nhất định thiên hạ sẽ phải sợ hết hồn!
Bất luận thế nào đi nữa, đây tuyệt đối là một quả bom tin tức sẽ gây chấn động tám vực, làm khắp nơi dậy sóng.
Nguyệt Thiền được xưng là tiên tử, là một loại vinh quang đặc biệt khó mà tưởng tượng được. Ở thế gian này có mấy ai được người người xưng tụng, người người tán thành như thế?
Tên của nàng truyền khắp các giáo, trong mắt thế hệ trẻ tuổi nàng cao cao tại thượng, thánh khiết hoàn mỹ không thể với tới; trong lòng các trưởng bối thì thiên phú của nàng không gì sánh được, cũng khó tìm được người nào có thể sánh ngang với nàng.
Kiếm khắp toàn bộ Bổ Thiên giáo cũng khó tìm ra người thứ hai, đồng thời thực lực bản thân của cũng nàng đủ mạnh. Trong thời kỳ Tôn giả không dám lộ diện này, nàng tuyệt đối là một trong những người mạnh nhất tám vực.
Một tiên tử có tư chất ngút trời nhưng giờ lại bị người ta bắt nhốt, phong ba mà Thạch Hạo tạo nên chắc chắn còn kinh khủng hơn cả trong tưởng tượng của nó. Thạch Hạo sờ sờ mũi rồi đứng dậy, tạm thời bỏ qua suy nghĩ này.
Nó toàn lực chữa trị vết thương, vận chuyển hàng loạt thần hà và phù văn khiến mỗi một tấc da thịt đều phát sáng, thu hút tinh hoa trời đất, không ngừng lưu chuyển chữa trị vết thương thân thể của mình.
Sắc trời đã về khuya, ánh sao lấp lánh, có thể nhìn thấy ánh sáng bạc của những ngôi sao trên bầu trời chiếu rọi xuống. Những thứ này đều bị khiếu huyệt của Thạch Hạo không ngừng hấp thu, cả người nó tựa như biến thành một cái kén màu bạc.
Nó toàn lực vận chuyển, hấp thu tinh hoa đất trời khắp mười phương cho nên thương thế khôi phục rất nhanh. Vốn thứ nghịch thiên như Chí Tôn cốt một khi bị tổn thương thì rất khó chữa khỏi trong thời gian ngắn, thế nhưng không bây giờ lại có chuyển biến tốt.
Ánh bạc như làn nước mát mẻ gột rửa máu thịt, chữa trị vết thương, rốt cuộc sức sống tràn trề lần nữa xuất hiện trong cơ thể nó.
Trong quá trình trị liệu, Thạch Hạo có uống một chút rượu Hầu Nhi, ăn vài cây linh dược, cho nên thương thế nhanh chóng khôi phục, thần lực và tinh lực đều trở nên dồi dào.