Vốn khoé miệng Nguyệt Thiền tiên tử đang nở nụ cười nhạt, mặt mày rạng ngời, nàng cho rằng cuộc chiến đã kết thúc nhưng không ngờ lại phát sinh biến cố như vậy, nụ cười trên môi cũng cứng lại.
Vùng núi và hồ nước to lớn này bỗng nhiên hoá thành vùng đất tai ương, toàn bộ đều cháy rụi. Ai có thể ngờ được khi Thạch Hạo xuất hiện trở lại thì đã lập tức chụp gọn lấy vòng eo mềm mại của nàng.
"Xoẹt!"
Nàng nhanh chóng phản kháng lại, hai con ngươi phát sáng, một dải ngân hà tuôn ra, ánh bạc chói mắt, lấp lánh vô biên, toàn bộ dải ngân hà này bắn thẳng xuống bàn tay to bè của Thạch Hạo.
Thạch Hạo không biết bảo thuật này, cũng chưa từng gặp qua. Nó cảm giác đôi bàn tay mình bỗng trở nên vô cùng đau nhức, nếu không phải nhục thân của mình đủ mạnh mẽ thì chắc đã bị đánh nát ra luôn rồi.
Chỉ trong giây lát, bàn tay của Thạch Hạo phát ra ánh sáng màu hoàng kim xen lẫn vài hoa văn màu đen, diễn hóa thành pháp môn Côn Bằng. Bàn tay này bóp chặt lấy vòng eo thon thả của Nguyệt Thiền tiên tử, ngay lập tức làm Thạch Hạo cảm nhận được sự mềm mại của nó.
Thế nhưng ngay sau đó, một cỗ lực lượng vô cùng hùng hồn lại truyền đến, cái bụng rồng trơn bóng trong suốt của đối Nguyệt Thiền tiên tử giãy dụa thật mạnh, thiếu chút nữa đã thoát khỏi bàn tay Thạch Hạo.
Toàn bộ sự việc chỉ diễn ra trong nháy mắt, hai người vẫn tiếp tục đánh nhau dữ dội.
Bàn tay Thạch Hạo nắm chặt lấy vòng eo thon nhỏ của Nguyệt Thiền tiên tử rồi ra sức kéo nàng vào trong thông đạo màu vàng hòng trấn áp nàng. Nguyệt Thiền tiên tử rơi vào thế hạ phong, khó lòng nghịch chuyển cục diện, tình cảnh vô cùng nguy hiểm.
Thạch Hạo phát động tấn công bởi vì khi bắt lấy Nguyệt Thiền tiên tử nó có cảm giác không được ổn cho lắm. Dù gì đối phương cũng là một cường giả, tuy da thịt trắng ngần óng ánh như tuyết thế nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, khó lòng xâm hại được.
Trong nháy mắt, nó thậm chí cảm giác được thân thể Nguyệt Thiền tiên tử dường như còn mạnh hơn cả Trượng Lục của Tây Phương giáo, đặc biệt sau khi nàng thi triển bảo thuật Chân Long thì còn đáng sợ gấp bội phần.
Giờ phút này, toàn thân Nguyệt Thiền Tiên Tử phát sáng, trông thật giống một nàng rồng xinh đẹp đang vùng vẫy cố thoát khỏi bàn tay của Thạch Hạo.
"Ầm!"
Thạch Hạo chẳng hề lưu tình, bàn tay phóng ra ánh sáng vô tận. Nó vận dụng tới sức mạnh lớn nhất hòng bóp nát phần bụng của nàng, nếu không chắc chắn nàng sẽ chạy thoát và khi đó biến cố lại phát sinh.
Tiếng thở dài khẽ vang lên, gương mặt đẹp tuyệt trần của Nguyệt Thiền tiên tử sáng ngời nhưng cũng pha chút vẻ mờ nhạt. Nàng chẳng hề sợ hãi, cũng chẳng hề kêu ca mà chỉ khôi phục lại vẻ bình tĩnh vốn có của mình.
"Hả?" Thạch Hạo nhíu mày, rõ ràng đã nắm chặt thân thể của vị tiên tử này rồi, thậm chí còn cảm nhận được làn da mịn màng mát mẻ của nàng ta, thế nhưng hình như vẫn điều có gì đó không đúng?
Bổ Thiên thuật?
Rất nhanh nó hiểu ra được đối phương đang triển khai môn đại thần thông này, khiến tất cả đều có thể "khôi phục", làm thời không bắt đầu hỗn loạn, vùng đất nơi đây cũng toả ra ánh sáng lung linh.
Thời gian dường như quay ngược lại, hư không cũng như đang vặn vẹo. Nguyệt Thiền tiên tử ra sức giãy giụa, vòng eo thon thả vùng vẫy hệt như rắn nước, thân thể tuyệt đẹp lướt ngang qua cứ như ảo mộng, thoát khỏi bàn tay của Thạch Hạo.
Giây phút này, Thạch Hạo bỗng có cảm giác trống rỗng không thoải mái. Nó cũng không hiểu tại sao lại như thế? Bổ Thiên thuật quá kỳ dị, nó trúng phải chiêu này nên không thể nào bắt được Nguyệt Thiền tiên tử.
Nó không thể không cảm thán, loại bảo thuật này quá thần bí, không hổ là thần thuật đệ nhất của Bổ Thiên giáo, không gì có thể sánh được, thật sự nghịch thiên tới mức tận cùng.