Tiếng rồng ngâm vang rền, khí thế ào ạt. Lấy Thạch Hạo làm trung tâm, mấy chục con thiên long vọt lên chấn động cả hư không, sau đó lao nhanh về phía trước.
Thời khắc này, sự tuyệt vọng tràn ngập trong lòng những người kia, bọn họ nhanh chóng sử dụng bảo thuật và pháp khí để chống đỡ đòn đánh này, bọn họ không cam lòng cứ như vậy mà chết.
Nhưng mà tất cả những việc này cũng không thể thay đổi được gì. Chân long ngang ngược xuyên thẳng qua những bảo cụ kia, đánh nát hàng loạt thần thông phù văn, nghiền nát đám tu sĩ này.
"Bụp", "bụp"...
Tất cả hơn hai mươi người đều bị xuyên thủng, biến thành một đống xương và máu, toàn bộ bỏ mạng. Bọn họ vừa sợ hãi vừa không cam lòng, con đường trốn thoát ở ngay trước mắt, chỉ chút nữa thôi sẽ thoát khỏi Thạch đô nhưng cuối cùng lại bị tiểu Thạch đuổi theo.
Bọn họ đã tới trước tường thành, thậm chí có không ít người đã bay lên không, nhảy lên trên bức tường thành đen xì và lạnh lẽo kia, chuẩn bị triển khai bí pháp xuyên thủng phù văn hộ thành để rời đi khỏi Thạch đô.
Nhưng chung quy lại vẫn chậm một bước. Bọn họ vô cùng tuyệt vọng, trơ mắt nhìn tiểu Thạch thi triển thủ đoạn tàn độc quét ngang tất cả, khó ai có thể chống lại được.
Đây cũng chính là nhân mã của Bổ Thiên giáo đang trên đường rời đi, kết quả bị tiểu Thạch truy sát ở sau không hề buông tha, tiến hành một hồi chém giết khủng khiếp.
"Chạy đi đâu!"
Thạch Hạo quát lớn, long khí Hoàng đạo xuất hiện, mấy chục con thiên long bay lên trời cao rồi đánh thẳng về phía cô gái áo trắng đang đứng trên tường thành.
Nguyệt Thiền tiên tử ngoái đầu nhìn lại, đôi mắt sáng lên như sao trời trong đôi mắt xinh đẹp b*n r* một chùm phù văn, đi kèm theo là từng luồng sương trắng, khí thế tựa như có thể chôn vùi cả hư không.
"Ồ?" Thạch Hạo giật mình, cô gái này chẳng hề đơn giản, thần thông này trước giờ chưa từng thấy nàng thi triển, trong cặp mắt xinh đẹp của nàng giống như xuất hiện một dải ngân hà.
Nơi chỉ một màu trắng xoá đó ngăn cản mấy chục con thiên long lại, đồng thời ánh sáng nhấp nháy tựa như muốn luyện hoá chúng.
Nhưng nàng cũng không ham chiến, tay trái giơ lên mạnh mẽ cắt màn ánh sáng bảo vệ thành ra rồi nhảy vào bên trong, rời khỏi tòa thành trì hùng vĩ đã tồn tại từ thượng cổ này.
Trên tường thành có rất nhiều quân sĩ, đúng lúc Chiến vương cũng đang đi dò xét, khi nhìn thấy cảnh này thì chỉ biết thở dài, đại trận hộ thành có thể ngăn cản tu sĩ bình thường nhưng tuyệt đối không thể ngăn cản được cô gái này.
Đương nhiên Thạch Hạo sẽ không dừng lại. Hai tay nó tay giang ra, lông vàng bay đầy trời phát ra những hào quang chói lọi. Nó triển khai pháp môn Côn Bằng hoá thành một vệt sáng xuyên thủng màn ánh sáng kia, tiếp tục đuổi giết ra bên ngoài.
Lúc nó vừa rời đi thì Hoàng thành trở nên huyên náo. Trận chiến này thật quá kinh nhân, tân hoàng dùng sức một người xoay chuyển càn khôn, ba giáo thất bại nặng nề, tất cả đều chạy tán loạn, sự việc này thật khiến ai nấy khó lòng tin được.
Đại giáo vực ngoại đã tồn tại từ xưa tới nay vô cùng cường thịnh, mà Hoàng triều của Hoang Vực lại đã thay đổi rất nhiều, nếu trong tình huống bình thường thì người sau khó mà sánh vai với người trước.
Nhưng hôm nay, một thiếu niên Nhân Hoàng, sự bá đạo mà nó thể hiện chẳng hề tương xứng với tuổi tác của mình, thế như chẻ tre, quét ngang ngàn quân, giết đến mức đại giáo vô thượng cũng phải tan tác.
"Côn vương, Lan vương, Túc vương... tất cả đều bị tru diệt trước mặt ba giáo. Toàn bộ đều do chính tay tân hoàng xuất thủ, không một ai sống sót!"
Chiến tích huy hoàng như thế khiến không một ai dám manh động, xen lẫn vào đó là một vài người đánh trống reo hò, còn những gia tộc Vương hầu đầu hàng vực ngoại đều câm như hến.