Cuối cùng Thạch Hạo cũng có cơ hội thoát vây lao ra ngoài. Khí tức nó nhanh chóng tăng vọt, sau khi đánh văng ba cường giả thì nhanh chóng lao về phía đám người kia.
Trong tiếng nổ đầy đáng sợ đó, nó cứ như một con Côn Bằng hình người, phù văn lấp lánh, toàn thân vàng óng ánh, quét ngang ngàn quân, vận dụng tới sức mạnh lớn nhất của mình.
"Bụp", vừa tiếp xúc thì lập tức có hai mươi mấy người bay ngược ra sau, thân thể bị nó chấn đến tả tơi, nổ tung giữa không trung.
Mọi người sợ hãi, đây là sức mạnh cỡ nào? Tu sĩ ba giáo đến từ vực ngoại, có một vài người tu vi thấp kém cũng lập tức gặp phải tai bay vạ gió hệt như vậy.
Đối mặt với Thạch Hạo, bọn họ cứ như là cừu non gặp phải cọp già, thế cuộc hoàn toàn nghiêng về một bên, song phương vừa với chạm mặt mà đã nhận lấy hậu quả đáng sợ như vậy rồi.
"Tế Thánh khí!" Một vị trưởng lão hét lớn, người dũng mãnh như thế làm lão vô cùng hoảng sợ.
Một thanh kim giản xuất hiện trong hư không, sương trắng bắt đầu phun trào cùng làn ánh sáng như mưa phùn lất phất tạo thành uy thế khiếp người. Thanh kim giản này sáng rực, bên trong xuất hiện một con Hoàng Long đánh thẳng về phía Thạch Hạo.
Đồng thời, bên trong vùng hư không này xuất hiện những tiếng sấm vang rền. Những tia điện màu vàng cứ như thuỷ triều đánh xuống ầm ầm, ánh vàng lập lòa chói mắt.
Bên kia, một cái binh bát* xuất hiện, khói tím ngập tràn. Nó cứ như một cái hố đen không đáy nuốt chửng tinh khí bốn phía, tạo nên chấn động mãnh liệt.
(*): Chén ăn của các nhà sư (Xuất hiện ở những chương trước rồi.)
Hai món thánh khí này Thạch Hạo đều đã từng gặp qua, trước kia cũng đã giao thủ qua, thế nhưng nó chỉ bắt lấy hai tên sử dụng chứ không giam cầm hai thanh binh khí này.
Hiện tại, hai thánh khí này lại xuất hiện, do một đám người cùng nhau điều khiển hòng trấn áp Thạch Hạo.
"Vù!"
Ánh đỏ ngập trời, Thạch Hạo cũng chẳng hề do dự nhanh chóng giơ tay lên, một chùm ánh sáng đỏ đáng sợ bốc lên trong lòng bàn tay nó. Một chiếc hồ lô xuất hiện, nhanh chóng phóng ra ánh kiếm đối kháng với hai món thánh khí kia.
Đồng thời, hồ lô đỏ run lên, bụp một tiếng, huyết quang lóe lên, hai cái xác rơi xuống, đây chính là hai tên tù binh mà nó đã bắt giữ lần trước.
Nếu đã giết tới mức này thì Thạch Hạo cũng chẳng có gì để bận tâm nữa. Ba giáo đã đánh vào trung ương hoàng cung vậy thì nó còn lưu lại những tên đệ tử của ba giáo để làm gì nữa, cứ g**t ch*t quách hết cho xong.
"Giết!"
Một luồng gợn sóng khác lan ra, một chiếc dù lớn màu đen xuất hiện, vẫn lưu chuyển thánh quang, bộc lộ sức mạnh không gì sánh nổi, lại là một món thánh khí.
Ba món thánh khí cùng xuất hiện, dưới sự khống chế của nhiều cường giả nhanh chóng đánh giết về phía Thạch Hạo, rốt cuộc cũng làm cho nó cảm nhận được mùi vị của cái chết.
Chiếc hồ lô đỏ thẩm mà nó lấy ra bị chặn lại không ngừng xoay tròn tại chỗ.
"Chặn hắn lại, chúng ta trước sau giáp công, tiêu diệt hắn!" Có người hô lớn, đồng thời cũng tranh thủ thời gian giúp ba đại cao thủ.
Nhưng, tình huống như thế chỉ kéo dài trong chớp mắt mà thôi. Thần thức của mọi người như bị cắt đứt, tất cả đều chấn động cảm giác như mất đi liên hệ với món thánh khí kia.
Vào đúng lúc này, toàn thân Thạch Hạo phát sáng, vận dụng hoàn toàn ưu thế của bản thân, long khí Hoàng đạo sôi trào; cùng lúc toàn bộ hoàng cung reo vang, hết toà bảo điện này tới toà bảo điện khác đều phát sáng tựa như muốn xuất ra phù văn.
"Hả, những cung điện này cũng là pháp khí ư?" Mọi người linh cảm có chuyện không ổn, ba món thánh khí đang run rẩy giống như bị những toà cung điện kia chặt đứt liên hệ với mọi người.