Thủ đô Thạch Quốc vô cùng rộng lớn, khí thế nguy nga, hai chữ Nhân Hoàng không ngừng quanh quẩn nơi đây.
Đến giờ, một cảm giác bất lực sinh ra trong lòng cường giả ba giáo. Việc này không còn cách nào ngăn cản được nữa rồi, Thạch Hạo kể thừa ngôi vị là kết cục đã được định sẵn. Thiên Long trên người của nó đã ngưng tụ và trở nên chân thực, dù là phàm nhân cũng có thể nhìn thấy được.
Mà mỗi một con thiên long đều đè ép cả hư không, ngẩng đầu ngâm nga, vô số long khí Hoàng đạo đang gia trì trên thân của Thạch Hạo, làm cho khí thế của nó trở nên oai phong, cứ như một vị thần quân bễ nghễ thiên hạ.
Tuy rằng còn trẻ nhưng nó lại hết sức trầm ổn, chẳng hề tương xứng với tuổi tác chút nào. Trong con ngươi thâm thúy hiện lên nhật nguyệt tinh thần, ánh mắt lạnh lùng quét xuống tất cả mọi người.
Không cần người khác nói, đại thế của hắn giờ đại thế đã thành, tích tụ Hoàng khí vào thân thể, cộng thêm có quốc bảo - thần ấn gia trì, tuân theo đại khí vận của thiên địa tiếp nhận ngôi vị hoàng đế.
Giờ phút này, Thạch Hạo đứng thẳng người, từ trên bảo tọa men theo các bậc thang bằng ngọc thạch đi xuống dưới. Nó dáng dấp của rồng hổ, có phong thái của thần ma, vô cùng khiếp người.
Đám người mới vừa rồi còn quát tháo om sòm giờ phút này lùi lại theo quán tính. trong lòng sinh ra sự sợ hãi, cảm thấy như bị một áp lực nặng nề đè nén, gần như hít thở không thông.
Một người đơn độc chống lại cao thủ ba giáo vậy mà lại ung dung tự nhiên đến như vậy, làm cho trong lòng những người ở nơi đây đều chấn động.
Lúc Thạch Hạo giơ tay nhấc chân đều có một khí thế riêng biệt, giống như đang giơ cao thiên đạo cả một phương, tạo thành cảm giác bức bách mạnh mẽ cuồn cuộn xô tới, vượt quá cả ngàn cân.
"Sao lại sợ hắn, chỉ có một người thôi mà. Đây chính là cơ hội, nếu tên hoàng đế giả mạo này dám bước ra Thiên cung thì chúng ta nhanh chóng hạ gục hắn!" Một trưởng lão nói.
Tiếng bước chân rất rõ ràng, không ngừng vang vọng trong trung tâm Thiên cung. Thạch Hạo bước từng bước, vẻ mặt nghiêm túc, toàn thân đều là long khí không ngừng dâng trào.
Nó bất tri bất giác bước vào trận pháp Thần Linh và đi ra bên ngoài điện, đối mặt với tất cả mọi người.
"Không ngờ lại dám ra đây, còn chần chờ gì nữa, đây là quốc tặc, lập tức g**t ch*t!" Một vị Vương hầu lên tiếng, bởi vì từ lâu y đã biết mình đã chẳng còn đường lui rồi. Y từng nằm trong số đám người hô hào chém giết và sớm bị Thạch Hạo lướt ánh mắt lạnh lẽo của mình sang nhìn chằm chằm.
"Chúng ta được mời tới đây để dự lễ, cho nên sẽ không bao giờ khoanh tay đứng nhìn, cho nên phải trợ giúp cho Thạch Quốc chọn ra một tân hoàng đế chân chính." Một nhân vật cấp trưởng lão từ trong ba giáo phụ họa.
"Ầm!"
Thạch Hạo bước ra khỏi Thiên cung với khí tức đầy mạnh mẽ, bước cuối cùng hạ xuống làm cho toàn bộ cung điện phải run rẩy kịch liệt.
"Quên lời ta đã nói rồi à? Chẳng lẽ lại là gió thoảng qua tai?" Nó nhẹ nhàng nói, thế nhưng vẻ mặt lại cực kỳ nghiêm túc, trong con ngươi lóe lên tinh quang, cả người bùng phát ra ánh sáng hừng hực.
"Xuất thủ!" Có người quát lên, nếu như Thạch Hạo đã ra ngoài thì không cần cố kỵ gì nữa. Tất cả cùng lấy ra pháp khí đồng thời đánh về thiếu niên này.
Bọn họ không hề e sợ, bởi vì đã có ba đại cao thủ Nguyệt Thiền tiên tử, Tần Lôn và Trương Lục ở nơi đây. Nếu như so sánh, bất luận một ai cũng đều có thực lực tranh hùng với tiểu Thạch.
Hiện tại, truyền nhân mạnh nhất của ba giáo cùng xuất hiện chính là muốn tiêu diệt nó. Nếu như không có kỳ tích thì chắc chắn nó sẽ ngã xuống.
"Ầm!"
Pháp khí rạch nát không gian, bảo thuật tuôn tới, nơi đây trở nên rực rỡ, toàn bộ công kích đều tập trung về phía trước, đánh thẳng tới thiếu niên cường giả vừa kế vị ngôi hoàng đế kia.
Thạch Hạo đứng yên tại chỗ, ánh sáng trong con ngươi càng thêm rực rõ, tóc đen bay lượn trong gió, thiên long trên người đã trở nên chân thật không ngừng gầm dài, làm chấn động cả Hoàng đô.