Gợn sóng nhấp nhô, hi quang dâng trào cứ như dòng sông bạc đang chảy xiếc, hư không bị phá tan, nơi đó sinh ra một cánh cửa lưu chuyển khí thế bí ẩn.
Tiểu thế giới!
Đây cũng không phải là lần đầu tiên Thạch Hạo nhìn thấy loại không gian như thế này, khi ở Bách Đoạn sơn hay là Thế Giới Hộp Báu, hoặc lớn hoặc nhỏ tất cả đều là một thế giới nhỏ.
Hai mắt nó sáng rực nhìn chằm chằm vào bên trong, nó tin rằng đây không phải là cạm bẫy do đám Nguyệt Thiền bày ra cho nên vững tin cất bước tiến vào một nơi đầy tối tăm.
Nơi đây rất hiu quạnh cứ như là một vùng đất hoang không hề có chút sinh cơ nào, vùng đất này cũng không tính là nhỏ, phạm vi cũng tới mấy chục dặm.
"Đây là không gian bị người khác vứt bỏ ư, hình như đã xảy ra kiếp nạn nào đó và cơ hồ đã bị phá nát." Thạch Hạo lẩm bẩm, cẩn thận quan sát.
Tiểu thế giới này vô cùng tăm tối, hoàn toàn không có ánh sáng, từng dải sương mù lượn lờ, mặt đất rạn nứt như mạng nhện không ngừng lan tràn về phương xa, không chỉ như thế, mà ngay cả hư không cũng như vậy, lúc nào cũng có thể tan rã.
"Đây chính là tiểu thế giới của Thạch Hoàng ư?" Thạch Hạo kinh ngạc.
Phía trước Thiên cung đã bị giới nghiêm, cũng không phải do người của Thạch quốc bao vây mà tất cả đều do cao thủ của tam giáo vậy nhốt không cho người khác bước vào, bọn họ muốn giam giữ hòng vây giết tiểu Thạch.
Trong tiểu thế giới, Thạch Hạo từ từ bước đi, cẩn thận cảm ứng, tìm kiếm kỹ lưỡng.
Đến cùng, Thạch Hoàng lưu lại thứ gì?
"Vù!"
Đột nhiên, toàn bộ tiểu thế giới run lên, một tiểu ẩn trong suốt xuất hiện, thứ này tỏa ra hào quang rực rỡ cứ như là một vầng thái dương nhỏ từ sâu dưới nền đất bay lên.
"Ồ, đây là thứ gì?" Thạch Hạo kinh ngạc.
Chiếc ấn này cũng không lớn lắm, chỉ lớn như quả hạnh đào mà thôi nhưng long lanh và đẹp mắt, vô tận long khí lượn lờ xung quanh, còn có một loại khí thế thần bí vọt lên theo, ráng lành trong nháy mắt dâng trào đè ép toàn bộ tiểu thế giới.
"Bảo bối thật lợi hại."
Không cần suy ngẫm nhiều, chỉ dựa vào hào quang như thế mà có thể khiến cho tiểu thế giới trở nên thần thánh thì có thể đưa ra ngay kết luận, đây là một báu vật.
"Đừng nói là chí bảo Thượng cổ tương tự như Phiên Ấn ấn nhen?" Trong lòng Thạch Hạo hồi hộp.
Pháp ấn này không ngừng xoay tròn, hào quang buông xuống vô cùng nhu hòa, đồng thời khí thế thần bí càng ngày càng nhiều hơn, thứ này vọt tới rồi treo ở trên đỉnh đầu Thạch Hạo.
Từng dòng thác nước đổ xuống bao phủ Thạch Hạo đứng bên dưới, cứ như là từng tấm rèm che bảo vệ nó ở bên trong.
Chuyện này khiến nó hoảng sợ, những thác nước này đều do khí lành biến thành, đứng bên dưới bảo ấn thì cả người trở nên thư thái cứ như muốn phi thăng trời cao, đây là bảo bối gì?