Thiên cung nguy nga to lớn và hùng vĩ, ánh sáng lộng lẫy lưu chuyển, được xây dựng từ những tảng đá hoàng kim, khí thế oai hùng, số mệnh của cả quốc đều tụ tập ở nơi đây.
Đây chính là thánh địa tinh thần của toàn bộ Thạch quốc, lần lượt từng vị Nhân Hoàng sẽ tọa trấn ở nơi đây, có thể nhìn khắp thiên hạ, khí thôn sơn hà, từ xưa đến nay tất cả niềm tin của tộc này đều ký thác vào đây.
Thạch Hạo bước vào, trước mắt là mười hai cây trụ đá to lớn và cổ xưa cứ như đang chống đỡ cả trời cao, bên trên có khắc Côn Bằng, Chân Long.
Bên trong vô cùng rộng lớn, đây không giống như kiến trúc mà cứ như đặt mình vào một thế giới nhỏ nào đó, sương mù lượn lờ và mờ mịt.
"Cộp", "cộp"...
Chỉ có tiếng bước chân của Thạch Hạo, bên trong điện tản ra khí tức xa xưa và trống trải, nó đưa mắt nhìn bốn phía, nơi đây trang nghiêm và thần thánh, là nơi gánh vác vận may của một quốc.
Thạch Hạo đứng nơi đó, cảm thấy vô cùng yên tĩnh, thân thể và tâm thần trở nên không minh, nó nghe được từng đợt âm thanh tế tự truyền tới, tựa như từ thượng cổ vượt cả không gian và thời gian tới nơi này.
Đây cũng chẳng phải là ảo giác mà là long khí được các đời tổ tiên Thạch tộc thờ cúng hội tụ mà thành, chúng quanh quẩn và reo vang trong điện, nếu như hữu tâm cẩm thận lắng nghe thì có thể hơi hơi cảm nhận được.
Chân long Thiên tử, là vì giao cảm với thiên địa, là vạn dân ca tụng, "Đại thế" gia thân mà thành, đây còn là nơi sản sinh ra rồng.
Thạch Hạo đứng yên, trong lúc nhất thời liền kết hợp với tòa Thiên cung này, một luồng long khí hùng dũng ùa tới, số mệnh Thạch quốc nhanh chóng tập hợp về thân thể nó, cảm giác như là quân lâm thiên hạ vậy.
Suy nghĩ trong chốc lát nó liền đi về phía trước, bởi vì nó cảm thấy trong điện này còn có người.
Nó chẳng hề ẩn giấu hành tung, cất bước vũng vàng, âm thanh cộp cộp vang lên trong cung điện đầy trống vắng này, khi tới nơi sâu nhất của Thiên cung thì thấy một bóng người.
"Là ngươi..."
Đây là một chàng trai tuổi rất trẻ mặc áo trắng, có một khí khái siêu phàm, ánh mắt thâm thúy, tài hoa xuất chúng.
Đây là người con thứ mười chín của Thạch Hoàng, một nhân vật chẳng hề đơn giản. Lần đại náo hoàng đô bữa trước, Thạch Hạo cũng từng nghe người khác nhắc qua, thậm chí nó còn thấy tên này đi rất gần với Nguyệt Thiền tiên tử.
Thạch Sùng, ngày thường rất biết điều, trong sàn Chiến trường Bách Tộc từng giết liên tiếp bốn mươi chín tên sinh linh. Sau đó chiến tích này được lan truyền gây chấn động không hề nhỏ trong Thạch tộc, cũng không phải sát sinh quá nhiều mà là gã chưa nếm qua một lần thất bại, với tư thế vô địch rời khỏi chiến trường.
"Thạch Hạo!" Thập cửu hoàng tử Thạch Sùng nhìn thấy nó thì lộ sắc mặt khác thường, hắn biết rất nhiều về tiểu Thạch, biết nó đáng sợ như thế nào.
Thạch Hạo cũng nhìn hắn, đây là một chàng trai vô cùng phi phàm, là người tài ba xuất chúng trong lớp con cái của Thạch Hoàng.
Dám lên sàn Chiến trường Bách Tộc tất là anh tài.
Thạch Hạo nghe rất nhiều về sàn Chiến trường Bách Tộc, vì giết một con Tỳ Hưu ở nơi đây mà tổ phụ đã mất đi một cánh tay, khiến cho Tôn giả Tỳ Hưu điên cuồng đuổi giết.
"Ngươi tới đây cũng muốn tranh giành ngôi vị hoàng đế với ta ư?" Thạch Sùng hỏi, vẻ mặt đã khôi phục lại như bình thường, nhìn thẳng thiếu niên chỉ thua hắn một vài tuổi kia.