Bước chân của Thạch Hạo từ từ hạ xuống, kèm theo từng bước là từng bông hoa sen xuất hiện bên dưới trông hết sức kinh người, khiến lòng người chấn động không thôi.
Chỉ khi có trình độ cao thâm, thân thể gần Đạo thì khi thi triển pháp môn mới sinh ra dị tượng, thiếu niên này mới bao nhiêu tuổi, dù là Tôn giả cũng chưa chắc có thể làm ra cảnh tượng như vậy.
Đây là kết quả của việc trời đất cùng hòa ca tự tạo nên dị tượng, hoa sen tỏa ra, hào quang mịt mờ, sương vàng mông lung, từng đóa hoa xuất hiện theo từng bước chân của nó, mọi người đều trợn tròn mắt.
Nơi đây xuất hiện mùi thơm dịu, làm lòng người thầm run lên!
"Không xong!"
Tên thuộc Vũ tộc vừa nãy đứng ra cãi lý với Thạch Hạo rút lui, đám Côn vương, Lan vương cũng nhanh chóng lùi lại sau, Thạch Hạo đi về phía bọn họ, tuy thân thể chỉ gần Đạo nhưng khí sát phạt lại tỏa ra kinh người.
"Bụp"
Tên Vũ tộc này muốn tránh cũng đã chậm, khi bàn tay của Thạch Hạo vung lên thì một luồng kiếm khí đỏ đậm như máu xẹt qua, thân thể gã bị chém thành vài khúc.
Mùi máu tươi nồng nặc, mấy tiếng kêu thảm vang lên, thi thể nằm trong vũng máu, vẻ mặt đầy sợ hãi, chết không nhắm mắt.
Chuyện này quá nhanh, tiểu Thạch vượt quá sức tưởng tượng của mọi người, vừa mới đối mặt mà đã đại khai sát giới với mấy Vương giả như thế rồi, không một ai có thể ngăn cản.
Hư không run dữ dội, một luồng ánh vàng xuất hiện, thanh niên của Bổ Thiên giáo đã ra tay, hàng lông mày nhíu chặt còn tay thì lôi ra chiếc kim giản, đây là Thánh khí, sương trắng dâng trào, uy thế dọa người.
Cũng trong lúc đó, người trẻ tuổi tóc ngắn của Tây Phương giáo cũng ra tay, chiếc bình bát* trong tay phát sáng, khói tím tràn ngập, chiếc bình bát này cứ như là một cái hố đen, sâu không lường được, nuốt chửng mười phương.
(*): Chén ăn cơm của các nhà sư.
Nơi lòng bàn tay của Thạch Hạo hiện lên huyết quang, một chiếc hồ lô nhỏ màu đỏ thẩm phát sáng rồi nhanh chóng hóa lớn, ầm một tiếng, nện thẳng về trước đối kháng với hai món Thánh khí đang tiến lại gần.
Nó buông tay, hồ lô máu tỏa ra ánh kiếm ngăn lại hai Thánh khí đầy uy lực kia, trong lúc nhất thời bảo quang đầy rẫy, ba thứ quấn chặt lấy nhau.
Mùi hương thơm ngát tỏa ra, Thạch Hạo xông thẳng về trước, từng bước đều tỏa ra hoa sen, đây chính là đạo liên màu vàng, là kết quả của việc giao cảm với đại đạo, dù là Tôn giả cũng khó lòng tạo nên được.
Truyền thuyết nói rằng, nếu như đạt tới cảnh giới cao hơn thì đây không còn là dị tượng nữa mà hoàn toàn có thể hóa thành sức chiến đấu, một khi hoa sen xuất hiện thì hư không trở nên cô quạnh.
"Ầm!"
Thạch Hạo ấn tay một cái, mười ngôi sao tạo thành một chuỗi, nối liền với thần nhật, đó chính là sét hình cầu đầy óng ánh, từng quả sét hình cầu va chạm với nhau tạo nên những âm thanh ầm ầm.
"Lùi!"
Tất cả mọi người đều hô lớn, uy thế của tia điện này quá mạnh, dù là Vương giả ở Liệt Trận cảnh cũng không thể chống lại được, Côn vương há miệng phun ra một tấm lệnh bài, đây chính là pháp khí tổ truyền, được tế luyện nhiều năm nên tương thông tâm thần với lão.
Nhưng mà, tiếng nổ ầm vang lên, ánh chớp sáng rực kèm theo ánh tím chấn cho tấm lệnh bài xuất hiện từng vết nứt rồi hóa thành bột mịn.
Tiểu Thạch vô địch, người cùng cảnh giới cơ bản không tài nào ngăn cản nổi, chỉ cần dám ứng chiến thì dù là pháp khí cũng bị hủy đi, đồng thời bản thân tính mạng khó giữ.
Trong đòn đánh này, Côn vương bị thương nặng, toàn thân cháy khét, không ngừng co giật.
Mọi người thấy thế thì hoảng sợ, thế này thì tranh đấu làm gì nữa, tiểu Thạch chỉ có một mình vậy mà cứ như hổ lạc bầy dê, ai cùng so tài?